Trần Xuân An dịch thơ theo thể lục bát - Rùa lớn đội núi (Cự ngao đới sơn) - thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585)


Bản dịch thơ theo thể lục bát (Trần Xuân An):
Nguyên tác chữ nho, bản dịch nghĩa (Nguyễn Khắc Mai), bản dịch thơ theo thể bảy chữ tám câu (Trần Xuân An):






Thơ cổ về Biển Đông – Hoàng Sa, Trường Sa

NHƯ RÙA LỚN ĐỘI NÚI (*)

thơ chữ nho Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585)

 

đáy trong, xanh khoả núi tiên

rùa nâng bầu ngọc tự nhiên sinh thành

nghểnh đầu, đá vá, trời lành

bấm chân, lăn sóng, vô thanh bãi ngầm

Biển Đông vạn dặm, ôm cầm

tay Nước Việt vững muôn năm thái bình

cứu nguy, ta gắng sức mình

níu sông ải, mấy triều kinh thành trầm.

 

T.X.A.

dịch thành thơ lục bát từ bản phiên âm, dịch nghĩa

13:10 – 14:59, 18-04 HB14 (2014)

 

(*) Bài “Cự ngao đới sơn” trong “Bạch Vân Am thi tập”.







THAM KHẢO

THƠ CỔ CÓ ĐỀ CẬP ĐẾN CÁC HẢI ĐẢO TRÊN BIỂN ĐÔNG:

 

Bài "Cự Ngao Đới Sơn"  

trong "Bạch Vân Am thi tập"

của Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491 - 1585)

 






握 


 

Nguyên văn bài thơ (bản phiên âm):

 

Bích tẩm tiên sơn triệt để thanh, 
Cự ngao đới đắc ngọc hồ sinh.
Đáo đầu thạch hữu bổ thiên lực,
Trước cước trào vô quyển địa thanh.
Vạn lý Đông minh quy bả ác,
Ức niên Nam cực điện long bình.
Ngã kim dục triển phù nguy (# điên) lực,
Vãn khước quan hà cựu đế thành.

 

Ông Nguyễn Khắc Mai dịch nghĩa:

 

Con rùa lớn đội núi

Nước biếc ngâm núi tiên trong tận đáy,
Con rùa lớn đội được bầu ngọc mà sinh ra.
Ngoi đầu lên, đá có sức vá trời
Bấm chân xuống, sóng cuồn cuộn không dội tiếng vào đất.
Biển Đông vạn dặm đưa về nắm trong bàn tay,
Muôn năm cõi Nam đặt vững cảnh trị bình.
Ta nay muốn thi thố sức phù nguy (# ngả, nghiêng),
Lấy lại quan hà, thành xưa của nhà vua.

 

Nguồn: Tư liệu trong bài báo “‘Sấm Trạng Trình' về chủ quyền Biển Đông” của Phong Cầm – Minh Thùy, đăng ở báo điện tử Tiền Phong online, 16:31 ngày 07 tháng 06 năm 2013

 

http://www.tienphong.vn/Kinh-Te/ sam-trang-trinh-ve-chu-quyen-bien-dong-631032.tpo

 

Tạm dịch thơ (Trần Xuân An):

RÙA LỚN ĐỘI NÚI

Xanh khoả núi tiên tận đáy xanh

Rùa to đội đỉnh ngọc mà sanh

Nghểnh đầu, đá vá trời dư sức

Bấm móng, sóng lăn đất lặng thanh

Vạn dặm Biển Đông, thu vững chắc

Muôn năm Nước Việt, định yên lành

Ta nay muốn hiến tài phò khốn

Kéo lại ải sông, lịch đại thành (*)

 

Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491 - 1585)

T.X.A. biên dịch thơ

17-6- HB14 (2014)

 

Ghi chú: Mặc dù điển tích được sử dụng trong bài có thể là con ngao đội núi ở Bột Hải (biển gần Triều Tiên, Hàn Quốc) và Nữ Oa vá trời (Bất Chu Sơn, thuộc Côn Luân Sơn ở phía bắc cao nguyên Tây Tạng), vốn lấy từ sách cổ Trung Hoa, nhưng Nguyễn Bỉnh Khiêm vẫn muốn nói đến Đông Hải (Biển Đông) và Nam cực (cõi Nam, nước Nam).


http://www.thivien.net/viewpoem.php?UID=eTnr-ODu5WIVqNtr-EtTYA

 

(*) Dịch thoát: Kinh thành trải qua các triều đại từ ngàn xưa

 

 

Comments