a. Trần Xuân An - Kẻ bị ném vào bão - Tệp 1a

author's copyright TRẦN XUÂN AN

       18 tháng 3 HB6 ( 2006 )

06/30/09

           

 

 

      Phần 1

 

      Phần 2

 

 

 

                              

TRẦN XUÂN AN

 

 

 

KẺ BỊ NÉM

VÀO BÃO

 

tập thơ

 

 

 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN trẻ TP. HCM.

 

1995

 

Xem:

http://tranxuananthitap5.blogspot.com/

 

 

 

 

“… làm sao cho tận thôn cùng xóm vắng

không còn tiếng hờn giận oán sầu,

ấy là gốc của nhạc”.

 

Ức Trai

NGUYỄN TRÃI

 

 

 

ĐẰNG SAU NỖI BUỒN

CÓ NIỀM VUI SÁNG TẠO?

 

CAO QUẢNG VĂN

đề tựa

 

     Tập thơ thứ năm của Trần Xuân An sáng tác trong bốn năm gần đây (1991 – 1994) (*) – với 151 bài thơ ngắn – đã để lại trong lòng tôi nhiều suy nghĩ. Hình như thơ Trần Xuân An (**) kén người đọc và không thể chỉ đọc một lần. Mặc dù, mỗi chữ, mỗi dòng thơ ấy đậm đà bao nỗi buồn vui về con người và cuộc đời.

Không thể không nhận ra có chút gì chua chát, xót xa, lắng sâu ở đằng sau những dòng tỉnh táo. Những dòng lặng lẽ đau đáu niềm đau, canh cánh nỗi buồn. Nhà thơ lặng lẽ ghi và chiêm nghiệm bao nhiêu chuyện đời, qua đôi mắt tinh tế, với tấm lòng mẫn cảm, dẫu rằng có đôi lúc mệt mỏi?

Thơ Trần Xuân An mang nhiều dấu ấn những năm sau cùng thế kỉ XX. Và tự thân tứ thơ thể hiện nỗ lực cách tân ngôn ngữ, từ điệu. Thơ Trần Xuân An thường hàm súc, ít lời. Có cái nhìn quay vào bên trong, có cái nhìn phóng ra xa về bao la vũ trụ.

Dẫu không bị chi phối, bận tâm nhiều với chuyện cách tân, nhưng có lẽ trong thâm tâm Trần Xuân An, tôi nghĩ rằng, Trần Xuân An không hề bằng lòng và cho phép mình đi theo những lối mòn.

Phải chăng, trong một loé sáng của tâm thức không còn hồn nhiên, Trần Xuân An đã ngỡ ngàng, bất chợt tìm ra chính mình…

Nhớ đôi lần dưới gốc cây vỉa hè, Trần Xuân An bảo, “mỗi tập thơ đều phải mở rộng như hai lá phổi, luôn luôn hít thở tình người lẫn khói bụi ta bà, nhưng mãi hoài ấp ủ một trái tim chưa nguôi khát vọng tinh lọc, trong từng nỗi niềm co thắt – căng đầy”.

Và lòng tôi chợt vui vì người bạn thơ Trần Xuân An vẫn tiếp tục đi, không ngừng đi tới, trên con đường sáng tạo của mình.

 

CAO QUẢNG VĂN

Tháng giêng, 1995

 

 

Cước chú bài Tựa của Cao Quảng Văn:

(*) Thật ra, tập thơ này phần lớn được sáng tác trong năm 1994.                    

(**) Nguyên văn chỉ gọi là An một cách thân tình. Ở đây, tôi chữa lại cho đầy đủ tên họ, phù hợp với trang đề tựa, hướng đến người đọc.

                                 (Chú thích ngày 17. 03. 2005).


 

Trần Xuân An

 

CHÉN RƯỢU

TRÀN BÔNG KHẾ TÍM

 

người lính già bâng khuâng đọc thơ

mái tranh chiều giọt từng bông khế tím

kẻ từ xứ giá băng

nhấp ráng hồng buồn lịm

tê tím những vì sao khuya khoắt Ca-li (*)

 

xưa vác tầm vông vạt nhọn ra đi

gửi lại quê nhà đứa con chưa biết mặt

ngày súng tắt

nơi rào tù tàn binh

giấu tím dòng nước mắt

ruột thịt lần đầu thấy nhau!

 

chuyện trò ngàn đêm, nào gặp gỡ đâu

dẫu cùng dưới mái tranh này

cùng mền khăn cơn sốt rét

mẹ thêm già nua giằng xé lòng mỏi mệt

bao bữa cơm bỏng lạnh

hiên chiều giọt tím rơi rơi

 

người lính già lại đăm đăm,

trơ trọi chơi vơi

thắp hương thương vợ

chạnh nhớ con trôi giạt

tiếng súng rền giấc mơ nửa đêm tỉnh giấc

sương tím nhem nhoè phong thư xa xôi

 

bây giờ, cha bên con

đều trầm lắng nỗi đời

bông khế rụng vào nền trời tím

sao tím vợi vời

tím nốt nhạc rưng rưng

khói nhang vờn tím

đứa con trở về nhìn cha

bâng khuâng chén rượu

tím chiều.

 

 

Viết tặng…

Rút từ tập thơ

LẶNG LẼ Ở PHỐ

 

Cước chú của bài Thay lời ngỏ: Chén rượu tràn bông khế tím:

(*) California, một tiểu bang của Mỹ (USA.).

(Chú thích ngày 15. 03. 2005).

 

 

xem tiếp phần 1  )

 

Trở về trang chủ

                 Cập nhật: 06/30/09

                 (tháng  / ngày / năm)

 

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    lên đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7

 

 

Comments