a. Trần Xuân An - Quê nhà yêu dấu - Tệp 1b

author's copyright TRẦN XUÂN AN
   

07/01/09

           

 

 

        Phần 1

 

        Phần 2

 

        Phần 3

 

 

 12 tháng 3 HB6 (2006)            

 

TRẦN XUÂN AN

QU Ê NH À

YÊU DẤU

trường ca thơ

 

 

 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN VĂN NGHỆ

TP. HỒ CHÍ MINH

 

1998

 

            

 

xem

http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/

 

Trong khu vườn tưởng tượng trên đất đai hiện thực, giữa ranh giới của các phương thức phản ánh - biểu hiện: trữ tình (đoản thi, ngâm khúc), tự sự (truyện thơ, tiểu thuyết), kịch (nhập thân, gián cách), tôi muốn tạc nên một pho tượng Người Nữ - pho tượng biểu trưng cho Cái Đẹp. TXA.

 

Tặng các học sinh thân yêu của tôi (*)

TXA.

 

 

Cước chú của Lời đề tặng:

(*)  Có lẽ cần viết rõ hơn lời đề tặng này: Tặng các học sinh thân yêu của tôi tập trường ca thơ này, một trường ca thơ ca ngợi một tấm gương sáng về ý chí, nghị lực vượt qua khó khăn, bi kịch, và về khát vọng học tập, nghiên cứu khoa học để cống hiến cho xã hội, cho Tổ quốc; ý chí, nghị lực và khát vọng ấy là phương thuốc chữa lành tất thảy mọi “vết thương tinh thần”…

                                   (Ghi chú ngày 28. 03. 2005)

 

 

 

người con gái ấy côi cút

giữa rợn ngợp cõi đời

nhưng ngọn lửa không tắt

bấc nến thắp ngời trong khối ngọc

hồng thơm sáng tươi

và ấm nóng

 

(trích Kết tinh, trong Lặng lẽ ở phố, 1995)

 

 

 

 

1

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ TẬP MỈM CƯỜI

 

người đàn bà ba mươi tuổi

lặng lẽ

buồn

chiếc áo ngành y ngời nắng trắng

những bức tường nhà thương

bóng cây loang lổ, trắng

nguệch ngoạc dây xanh leo rối bời

bòng bong quấn bao sợi thép

giàn lưới ô vuông hoa pháo thắm bừng

người đàn bà ba mươi tuổi

lặng lẽ buồn

chút hạnh phúc vỡ, trong tim

ngực gió lùa

                     riêng niềm tóc rối!

lời chúc lành

những tiếng rên la hạnh phúc

những trẻ thơ chào đời hạnh phúc tiếng

                                             khóc sơ sinh

những tiếng nựng tiếng cười hạnh phúc

cơ hồ vang lên từ niềm lặng lẽ

nỗi buồn sau lồng ngực

bên trong chiếc áo ngành y

                              ngời nắng trắng

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

lặng lẽ

tập mỉm cười

lặng lẽ nhịp mòn năm tháng

nửa căn nhà hẻm tối và nhà thương

ngày ngày lặng lẽ đi về

tự kê đơn uống từng nốt nhạc ru

                            thơm thơm hương sữa

thanh thoát tươi xinh thầm thì sâu lắng

vỗ về dỗ dành trái tim

cơ chi trái tim một đời mãi hoài

                                    thơ dại sơ sinh.

 

 

 

 

2

 

MỘT MÌNH VỚI CON

 

đôi mắt nâu trẻ thơ

sau mỗi ngày, tan hết trong em

                           bao nỗi niềm chát đắng

hai viên thuốc nhiệm mầu

của niềm vui làm mẹ, một mình!

tiếng cười trong veo trẻ thơ

ngọt li nước suối

rót vào trái tim vỡ

tràn nước mắt thấm loang ngực áo

nụ cười mặn

của niềm vui làm mẹ, một mình!

bụi xe ngợp gió

con đường thân quen ngoại thành

đưa mẹ con em về hẻm phố

đông và ồn

buồn tênh âm u nửa căn nhà vắng

đèn xối òa ánh sáng

rơi vào em từng nốt nhạc ru

từng giọt giai điệu

thánh thót, lắng trầm

có vị ngọt cay

khói bếp

những viên than màu bóng tối

đỏ hồng

truyền vào máu em chất lửa

sức sống

từng ngày

của niềm vui làm mẹ, một mình!

 

 

 

 

 3

 

KHÚC RU KÍ ỨC

 

đêm khuya

ạ à ơi

ca dao Phương Nam ru hời giọng Trung

mẹ ru em thuở xa xăm bé bỏng

ngày xưa ngày xửa

mù sương vợi vời

em lại ru con theo nhịp đưa nôi

nhịp ru tiềm thức

một ấu thơ buồn

quê ngoại à ơi cát trắng nắng chang

mưa dầm xám ngắt

mẹ được gửi vào đây

năm hạn mất mùa

cánh đồng lúa xép, cánh đồng trắng rơm

bão gió lửa, tre cọ nhau phực cháy

cái đói nám mặt người

mẹ đen gầy ngọn cỏ khét khô

giặt giũ, thổi cơm, bồng con cho chủ

từ Miền Tây cha giạt trôi lên

trái úng tấp vào bến cảng

quê nội phù sa ơi hỡi lênh đênh

cội nguồn bản quán

bẩm sinh trong em hai vết thương buồn

đêm khuya à ơi

em ru con

bồng bềnh, vắng lặng

chắt đắng cay thành điệu ru dịu ngọt

chẳng muốn di truyền cho con

                                    quá khứ tủi hờn?

chẳng muốn di truyền cho con

                                    ảo tưởng

những gốc gác vẽ vời!

có gì đâu con ơi

má chưa hề là người chạy trốn dĩ vãng

đêm khuya à ơi ru hỡi

ngoan lành giấc ngủ con tôi.

 

 

 

 

 4

 

BẤT GIÁC, NIỀM ĐAU CŨ

 

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

tập lại nụ cười đã quên

bao nhiêu năm sáng dịu dàng gương mặt

(ngọn gió li hôn xám buồn thổi tắt)

thôi nhé, tôi ơi,

               tươi lên câu chào thân mến

chào bốn người mẹ trẻ

vừa rời giường sinh nở

thiêm thiếp nguôi ngoai

              những tháng hồi hộp lo âu

              những ngày chuyển dạ

              cái buốt xé đớn đau

thoảng nét vui trên môi tái nhợt

mong chẳng có ai buồn

bốn trẻ sơ sinh khỏe hồng

hồng hào cả căn phòng

nhưng hẳn vẫn có ai buồn?

một người mẹ còn rất trẻ

con số mười bảy dưới cái tên rất xinh

                                          trên tấm biển nhỏ

cố tình chăng, vắt chiếc áo nhạt xanh

                                                 che lấp

chừng như không một ai đến thăm

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

lắng nghe nhịp mạch nhịp tim

                                cho mẹ và con

yên tâm, tần ngần…

thoáng hiện bóng dáng cô điều dưỡng

đã đến giờ cho bé bú

những giọt sữa non trong veo

bốn đôi vú căng hồng

rê nuốm hồng trên môi các bé đỏ hồng

bốn đôi môi nhỏ khe khẽ máy động

                                 dưới những giọt sương

rất thương, rất đỗi dễ thương

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

ngồi bên giường người mẹ trẻ

mười bảy tuổi cô đơn

tập mỉm cười nụ cười đã quên

bất giác sững sờ nhìn bầu vú tròn

rưng rưng nhìn cái vụng về luống cuống

                                                  cho con bú

bất giác đưa tay lên ngực mình

nghèn nghẹn niềm đau cũ

vết thương cũ không lành

bỗng thấy mình thật quá vô tâm khi bước

                                    khỏi chiếc giường này

cảm giác hôm nay đậm đặc

chồng lên hàng ngàn cảm giác trước hàng

                                 ngàn sản phụ sinh nở

                                 trên tay

em gái ơi, đứa con máu thịt của em

đã dạy em và tôi cười rồi đấy

ngoài kia,

          giàn hoa pháo mãi hoài vô thanh

                                                   trong nắng.

 

 

 

 

 5

 

ĐIỆP KHÚC TRẦM

 

em ru con thinh lặng

đêm ạ à ơi một điệp khúc trầm

con hồng hào tròn giấc

em ru tuổi thơ em

xanh xao khóc ngất

trong chập chờn khuya thanh thản

dễ dàng quên đi sao cứ muốn nhớ về

sơ sinh, đâu phải lụa hồng

nôi tre ai cho

tả tơi manh tã

chái lá dừa lọt nắng dột mưa

cha dựng ven bãi tha ma

(ơi mảnh đất ba mươi năm em sống!)

em dễ dàng xóa nỗi xác xơ

xám buồn kí ức

sao cứ đau đáu gan lì bám vào

                                        xóm này

để nhớ

nhớ, như một điệp khúc trầm

                                 thinh lặng

nhớ, trong niềm thanh thản lạ lùng

sao cơ hồ day trở, trở trăn!

ôi tuổi thơ trần truồng

lấm lem bụi cát

lẫm chẫm bụng ỏng da chì

tiếng đàn bầu buốt tim

vọng cổ ngân nga mênh mang não nuột

âm thanh chai rượu vỡ

cả tiếng chửi thề phận số

tung tóe

từ cuộc nhậu láng giềng

cay nhói tuổi thơ em!

đêm ạ à ơi thanh thản lạ lùng

em ru con ngủ

              một điệp khúc trầm

                                 thinh lặng.

 

 

 

 

 6

 

NHỮNG MIỀN KHUẤT

 

trưa hoang vắng

gió thiêm thiếp ngủ

nhà thương ngập nắng vàng rười rượi

người đàn bà áo trắng ba mươi tuổi

đi quanh lặng nhìn bóng mình

           trong bóng cây bóng nắng lung linh

mỗi con người – mỗi vũ trụ mịt mùng

có kính viễn vọng nào cho em quan sát

thăm thẳm vạn sông trời vô thức

ảo hóa gió hồng bụi nâu

chập chờn sóng đen mây biếc

người đàn bà áo trắng cười khẽ,

                                        trĩu buồn

trưa nhà thương hoang vắng

rười rượi nắng vàng

hoa cỏ ngoài sân đong đưa ngủ

và em

sao cứ mãi hoài tra vấn chính em

xới lật ngoài em trong em

làm sao khai hoang nghìn miền khuất

                                                  tâm hồn

đáy bể vạn mét sâu

vạn vạn mẩu san hô

rong rêu cát mặn

muôn trùng thăm thẳm tâm linh

còn châu lục nào trong em chưa

                                       khai phá

em thám hiểm chính em

nghìn đỉnh núi cao

                     bí ẩn

                     mây mù huyền thoại

giá như tới được mặt trời trong ngực!

và hỡi ơi mặt trăng đất đá buồn tênh

chân bước bồng bềnh tìm chàng Cuội,

                                                       trong em

huyễn mộng vỡ

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

thách thức chính mình

lặng lẽ một mình

mỉm cười rưng rưng nước mắt

trưa nhà thương hoang vắng

rười rượi nắng vàng

hoa cỏ ngoài sân đong đưa ngủ

bất giác

chợt hiểu mỗi người bình thường đều có

những khoảnh khắc âu lo khắc khoải

                                              của thiên thu

những cõi miền buốt bỏng gào thét

tận góc khuất tâm hồn,

                            mịt mùng vô thức

bất giác

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

quay vào chải tóc

tóc ơi đừng rối

có sợi thần kinh nào đứt chăng

bên trong chiếc gương mờ

một khuôn mặt lạ

thảng thốt

thôi, hãy tập mỉm cười

mỉm cười

tôi ơi.

 

 

 

 

 7

 

GIỮA RỪNG CÂY MUÔNG THÚ

 

ngày nghỉ cuối tuần buồn hững hờ

mộng du cùng con

ngàn loại cây

trăm giống thú

líu lo ríu rít gầm gào

thênh thênh

ngát xanh gió rừng

                       trong lòng thành phố

mắt em lãnh đạm đến giật mình!

ơi người trăm năm

không thể trăm năm

cũng đành

nhưng sao chúng ta u mê đến vậy!

trái tim gỉ sắt hóa ngọc hồng, đã vỡ

những miểng sắc không nằm yên, đâu đó

trong bàng hoàng, cắn nát môi trấn tĩnh

em xé lồng ngực em ra

cắn răng gắp ra

ôi vết thương vô hình, mãi bật máu

mặn môi nước mắt!

năm năm

con đã lớn

tung tăng một mình

cỏ xanh

quả bóng đỏ lăn trên lá vàng,

                                     lác đác

em có đánh rơi miểng hạnh phúc vỡ

                                                  nào không

có ai mang đến vuông thảm này chăng

em sợ chân con tứa máu

bao sợi thần kinh rung cảm đã đứt

có vương vãi xin đừng vướng chân con

tung tăng với cỏ xanh lá vàng

                                      bóng đỏ

xin đừng vướng chân con!

có phải giữa rừng cây muông thú

tuổi ba mươi, day trở, trở trăn

vết thương em

hóa nên lẩm cẩm?

có phải chúng ta điên

                        vì khát vọng làm người?

em quỳ trước thảm cỏ mượt

trải lòng như cỏ xanh

ấu thơ con tung tăng

                       cùng bóng đỏ lá vàng

bật khóc

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

nhìn mồ hôi long lanh mặn

trên trán con, trên môi con

biết đấy cũng là nước mắt

mồ hôi là nước mắt của niềm vui

đừng khóc vì buồn, tôi ơi tôi ơi.

 

 

 

 

 8

 

BÃI THA MA TUỔI THƠ

 

tuổi thơ em quanh quẩn bãi tha ma

mươi túp lều chen trăm nấm mộ

người sống hoang dã kẻ chết hoang vu

cuối hẻm sâu xóm phố

tuổi thơ em quanh quẩn cột đèn

phù du bay, chết rụng khuya vàng vọt

hẻm rẽ ba, ngập rác

gập ghềnh đá lát

tủ thuốc lá, và rổ cóc xoài

trưa nắng xát, chiều mưa chan

hiu hắt!

ngong ngóng cha về

cha mặc áo beo rằn ri sắc rừng

sau những lần cuồng trong bố ráp

chú thay chân bốc vác

oằn lưng tuổi mười lăm

em ê a học vần

dưới ánh mắt buồn rầu,

                         lầm lì, phẫn chí

bàn tay chú sần chai trên cuốn vở nhàu

con số gập ghềnh

chông chênh đá lát

nét chữ bùng nhùng kẽm gai,

                                   cọc sắt

Lục Vân Tiên nắn nót đôi câu

giấy ô li dọc ngang như phên rách

nhịp vần tục ngữ giằng níu vào nhau

khỏe chắc

vững như cánh tay cuồn cuộn cơ bắp

dìu dắt em dù chông chênh hẻm sâu.

 

 

 

 

 9

 

NĂM ĐẦU TIÊN ĐẾN TRƯỜNG

 

tuổi đến trường của em

bước cha về vẹo xiêu nạng gỗ

hốc hác đen gầy

sững sờ cái nhìn xoáy đất!

tuổi đến trường của em

lần đầu sắp hàng thẳng tắp

bước vào phòng vách gạch tường vôi

cặp sách mua bằng đồng tiền thương tật!

tuổi đến trường của em

khiến cha bật dậy

xấp vé số cầm tay cắn răng rảo phố

nhờ sự mủi lòng

                   và cả niềm e sợ

trước lính tráng cụt chân

lọc cọc nạng gỗ

đêm về nén tiếng thở dài

tuổi đến trường của em

vẫn ê a hồn nhiên thơ ngây

mẹ chưa nguôi bàng hòang

lắm khi, khóc ngất

rồi thắp hương,

            tạ ơn Ông, Bà, Trời Phật

thời súng đạn,

            thương phế là vận may!

tuổi đến trường của em

nét chữ tròn đầy, dòng chữ thẳng ngay

nhờ bước chân cha trở về xiêu vẹo

hốc hác đen gầy.

 

 

 

 

 10

 

CÁI ĐẸP SINH NỞ

 

buổi chiều vàng chín nắng

bầy sẻ nâu lích rích nhặt cỏ khô vàng

dáng liếng thoắng tìm mồi trên đất

mùa động tình giao phối và sinh nở

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

tập lại nụ cười đã quên

nắng sáng trên gương mặt nhẹ nhõm

            lấm tấm lóng lánh mồ hôi

xin mỉm cười với đất trời

sau mấy giờ vất vả

ơi buổi chiều nắng đẹp

người em gái hai mươi tuổi sinh khó

đẹp khổ đau đẹp quằn quại

đẹp rũ rượi tóc xòa ướt đẫm mồ hôi

                                                     nước mắt

cả đỏ tươi hương máu

đẹp khỏa thân xanh mét

trên giường sáng trắng kim loại

đẹp vòm ngực – ơi vòm ngực chúm chím

              trái cau tuổi phát dục dậy thì

ơi tuổi mười ba

sau tháng năm ủ kín hương trinh

đã tròn căng chín mọng vú sữa…

… đẹp đóa hoa khô héo cho lần kết trái

trên cành lung liêng nắng…

một đời đàn bà một đôi lần hoa

đẹp tan nát đẹp xé nát

cho Sự Sống!

ơi Sự Sống, nẩy sinh và sáng bừng

từ cái đẹp trần truồng

hoan lạc thiên đàng xác thịt

và cùng cực như chạm vào cái chết địa ngục

ơi Sự Sống

Người Đàn Bà Đích Thực nào cũng vĩ đại!

em gái ơi, người mẹ hai mươi tuổi

mang thai lần đầu

              ngôi ngang

              trào nước mắt lo âu

tôi nỡ nào rạch mũi dao lên làn da bụng

                                  tươi tốt nhường kia

dẫu biết sẽ nút vết nứt sông suối núi rừng

như Đất

xinh đẹp nhường kia

ai đã ngợi ca như Quả Đất

đã mấy mươi lần nhẹ xoay cho con em

tôi đã đọc thấy tín hiệu qua màn hình

một cháu gái kháu khỉnh

ơi khung cửa của vòm trời lòng mẹ

Cửa Sự Sống

mở ra phía mặt đất

đứa trẻ nào cũng giáng thế từ lòng mẹ

cháu bé ngôi ngang đã xoay về phương đất

để nương tựa vào đất đứng thẳng trên đất

làm Con Người!

và cháu gái đã ra đời

tiếng thở đầu tiên nghẹn bừng tiếng khóc

nhân dục lên tiếng khóc?

vâng, và cả hạnh phúc lên tiếng khóc

như người mẹ hai mươi tuổi kia đã khóc

ướt mặn môi cười!

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

mỉm cười với chiều nắng đẹp

mỉm cười với đất và trời

đàn chim sẻ đang mùa động tình giao phối

đang se cỏ vàng rơm vàng kết tổ

cho Sự Sống

tôi yêu đàn chim sẻ nâu vì đàn chim sẻ nâu

                                           là đàn chim sẻ nâu

tôi yêu em, người mẹ trẻ hai mươi tuổi

đã sinh hạ một Con Người

ơi chiều nay, nắng ngọt ngào hương mật

nắng vàng óng niềm vui

mẹ Trời Tròn con Đất Vuông

nắng thần thoại, chiều ơi

người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi

còn lại một mình

gặp lại chính mình

nắng chiều vàng chợt úa

nhớ đôi mắt nâu trẻ thơ

nhớ tiếng cười trong veo nước suối

nắng úa vàng rưng rưng

sức sống của mẹ ơi

mẹ sợ hãi một mình.

 

 

 

 

 11

 

QUÊ HƯƠNG CÙNG ĐINH

 

có bao giờ anh tra vấn xới lật

                                      chính anh?

… hay em sinh ra, lớn lên

                            trên bãi tha ma

cuối hẻm sâu hoang vu ngập rác

xóm cùng đinh thành quê hương

địa ngục với anh chăng?

ngõ khuất tim em có cọng rác nào không?

tính nết em có nét nào man dại

cây cỏ mộ hoang?

em, đứa con gái con nhà cùng đinh

anh đã biết,

             và tất cả, anh đã biết

chia tay nhau, em giật mình,

                                       ngơ ngác

em soi lại em trong ánh mắt anh

đã xa, không xa lắm

vẫn nghìn trùng!

hun hút!

em soi lại em trong ánh mắt bạn bè

đã quen nhau ba mươi năm dằng dặc

em, người đàn bà kiêu hãnh

                         con nhà cùng đinh này

cúi xuống lòng mình

trung thực cười, trung thực khóc

ôi hạnh phúc!

có bao giờ anh xới lật tra vấn

                                  chính anh?

 

 

 

 

 12

 

RUỘT THỊT

 

bão táp cách mạng thổi tràn thành phố

giạt về người chú

đã lột áo cởi giày

căn nhà cũ từ lâu lợp tôn thay lá

chào mừng cuộc sống đời thường

áo cơm khốn khó

tủ thuốc lá, rổ cóc xoài

thêm soong khoai sắn hấp

cha ra lề đường bơm lốp vá xăm

lần đầu tiên trong đời,  

                   chú khóc cười cười khóc

biết chắc từ nay sẽ không chết đạn

lại bốc vác trần lưng bến cảng

lần đầu tiên em thấy mặt người dì

(dì vội lau tòe son bự phấn)

thoắt đến và khóc ngất ra đi

xót xa tiếng khóc của dì

mãi hằn trong em vết cháy!

ruột thịt của em thế đấy

địa ngục với anh chăng?

nhưng anh biết rồi

và đâu ngộ nhận thiên đường!

thôi thì đành mỉm cười

có những điều tưởng đã yên lành

bỗng một hôm trái tim anh nhức nhối?

 

 

 

 

 13

 

KHẢO CUNG CỦA HỒN NHIÊN

 

má ơi, sao nhà mình không có ba

                                              hở má?

ờ, nhà mình không có ba

vì sao hở má?

ờ, vì không có ba

không, không, má giấu con!

đứa bé khóc tức tưởi

nhà ai cũng có ba,

                sao nhà mình không?

ờ, nhà mình không có ba

đứa bé khóc òa

nín, nín giùm má đi con

má, má kêu ba về đi!

ba không về

ba ở đâu, sao ba không về?

trong thành phố này thôi,

                      nhưng không về!

sao không về hở má?

                  má dẫn con đi kiếm ba đi!

má đã tìm gặp nhưng ba không về

đứa bé mở tròn xoe đôi mắt, ràn rụa khóc

má ơi, sao vậy?

                   ba không thương con sao?

nín giùm má đi!

ba không thương má, thương con sao?

nín giùm má đi!

má ơi, sao ba không thương nữa má?

ờ, ba không thương má con mình nữa

sao ba con Li thương nó?

má không biết

đứa bé bấu vào vai mẹ

má, má dẫn con đi kiếm ba đi,

                   con sẽ bắt đền ba, buộc ba về!

không, không, không thể buộc ai về,

                   nếu người ta không muốn về,

                   cũng chẳng bắt đền làm gì trong

                   chuyện này, con nín đi, đừng hỏi nữa

đứa bé giẫy nẩy khóc lớn

nín, nín giùm má đi con

phải bắt ba về!

không, má không bắt buộc ai hết,

                     không, không bao giờ!

người đàn bà mím chặt môi,

                                    úp mặt khóc.

 

 

 

 

 14

 

CÀNH LÁ MỤC VÀ NGỌN NẾN

 

có phải tôi rơi vào cơm lốc không

khi mãi hoài xoáy sâu, cày nát

                                          chính mình?

phân tâm giải mã chính mình?

tôi là ai? và sẽ ra sao?

như nhà văn nửa mùa tự săm soi

tự soi mói trái tim đen và đỏ

tôi cứ mãi hoài tự vấn,

                        mổ xẻ chính mình?  

đã quá miệt mài

trắng ngày trắng đêm mọt sách

đã quá bầm dập với va đập sóng đời

đã khóc đã cười với hàng ngàn sản phụ,

                     hàng ngàn người bệnh

bản thảo nghiên cứu chất chồng

như lá

phủ lụt cả giấc ngủ

quanh tôi bao ánh mắt kính thương

                                           quý mến

nhưng tôi còn quá trẻ chăng?

cánh chim khờ khạo bay

vườn sương lấp lóe tia nắng ấm

ngu ngốc trải lòng trong tiếng hót

                                            tình yêu

dở hơi trước hừng đông hạnh phúc

sợ mưa hừng đông

nên hừng đông bão!

người đàn bà ba mươi tuổi

lặng lẽ

mỉm cười

mở mắt nhìn trân trối trần nhà

màu sơn ố vàng khi không trắng lóa

đừng khóc, tôi ơi

chẳng có việc gì phải ướt bỏng

                                        nước mắt

khóc ròng một đời, dù để tỏa sáng

dù sáng cho đời

như ngọn nến

tôi không muốn thắt buộc ai

                                một điều gì

có phải nơi chiếc bánh hôn nhân

               đã lẫn vào chất cay chát

               của bóng tối lường gạt

hay trong anh ngọn lửa tình yêu

                                            đã chết

có luật pháp nào làm bật lửa trái tim

trái tim ấm mềm

lại chạm trái tim ấm mềm, bừng sáng?

đời sống có nặng oằn chăng

như xiềng gông

khi khóa đời nhau bằng chút nghĩa

                                                    khô cằn?

hay em đã ảo tưởng

               trông chờ một vầng sáng nào đó

                                                   trong anh?

em hết tin vào trái tim

trái tim nào cũng u mê quá đỗi!

có lẽ chỉ có hạnh phúc chăng,

              khi tính lương thiện sáng ánh trăng

                                 và nắng trời của cái đầu

định hướng

điều khiển hồn nhiên nhịp tim

điều khiển hồn nhiên

nhịp mực nước

điều khiển hồn nhiên

nhịp mùa màng

trong tình cảm?

đừng khóc, tôi ơi

chẳng có việc gì phải ướt bỏng nước mắt

như ngọn nến bất hạnh

dù tỏa sáng cuộc đời

tôi cũng là ngọn nến

gắng chảy ròng mồ hôi

tôi không muốn trói buộc ai

                                   một điều gì!

em đã sòng phẳng đến lạnh lùng

nói hết

những gì về em!

mong được là con suối trong veo

phơi bày lòng đá

cành lá mục nào

cũng tự đốt sáng lân tinh xanh biếc?

xanh biếc sáng, nhờ bóng tối?

và em đã xua đi bóng tối dối trá

khi ta cầm tay nhau

bên mâm quả đỏ, xanh thắm trầu cau

xanh và đỏ những chùm kẹo cao su

                                  có tên gọi Trầu Cau

những chùm bong bóng Trầu Cau

nâng bó hoa ngày cưới!

người đàn bà lặng lẽ ba mươi tuổi

nhìn lên trần nhà

mở mắt trân trối

mím môi cười, kiêu hãnh khóc

ơi cuộc sống!

cuộc sống chẳng bao giờ dễ dàng

                cho những tính cách mềm xàu

                                  lá chuối non xanh lét

                                  chóng vỡ trứng mỏng

                                  pha lê gốm sứ

nhưng giá định kiến đời đỡ ngạt

                                  đỡ thổi gió oi bức

                                  đỡ xóc hơn

thấu suốt nhìn vào mắt nhau

nhìn vào mắt nhau

và cúi xuống lòng mình

chất người thấm vào cỏ cây đồ vật

vào anh

vào em

làm sao anh và em chia tay

hạnh phúc vỡ

con như đứa trẻ mồ côi!

người đàn bà lặng lẽ

mím môi cười, kiêu hãnh khóc.

 

( xem tiếp phần 2 )

 

Trở về trang chủ

THÔNG BÁO

 

             Cập nhật: 07/01/09

             (tháng / ngày / năm)

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    lên đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7

 

 

 

Comments