b. Trần Xuân An - Tưởng niệm Mẹ (tập thơ tự tuyển) - Tệp 2

 
 
Trần Xuân An
Tưởng niệm Mẹ 

tập thơ tự tuyển theo đề tài

 

(tự chọn lại từ những tập thơ của tác giả đã xuất bản,

đã công bố trên mạng vi tính toàn cầu

cùng một ít bài mới viết và cũng đã đăng tải)
 
 
Ngày làm bản thảo tự tuyển này:
18-03 HB10 (2010)
 
 
 
       Phần 2
 
 

IV. Tập thơ Lặng lẽ ở phố

(Nxb. Trẻ, 1995):

 

 

LÀNG CŨ Ở SÀI GÒN

 

tóc bay sương trắng
– đất trời
xa, may không mãi mãi
xa vời vợi xa

trót về nương bóng chiều tà…

mẹ nay vào phố
– quê nhà bên con.

 

1994

 

 

 

V. Tập thơ Kẻ bị ném vào bão

(Nxb. Trẻ, 1995):

 

 

QUÊ NỘI NHỮNG ĐỨA CON CỦA MẸ

 

lạch mặn triều, gắng ngọt, bạc rong rêu

tre cọ cháy, lúa xép cằn, quả đắng

miền gió lửa đời ông hoang mạc trắng

nhang mộ bà ngún bỏng tận lòng đau (*)

 

1994

 

(*) Nguyên có nhan đề là “Quê cha” (nguyên quán thứ hai): Gio Linh, Quảng Trị.

 

 

MẶC NIỆM MỚI: NGƯỜI MẸ VIỆT NAM

 

sân đình mái lợp mây trời

vút cao dáng tượng hồn người vô danh

bốn nghìn năm ngát bệ xanh

bao cành tên tuổi hoá thành hương thiêng.

 

1994

 

 

TRANH NGƯỜI MẸ

 

cội từ nguồn xanh

ngàn năm bão lũ

ai dựng vào tranh

mẹ nhoà huyền sử.

 

1994

 

 

MÙA BƯỞI

 

nhị nắng trắng hương

trái đầy giọt lệ

đắng cay quê mẹ

chín ngọt vườn sương.

 

1994

 

 

TỪ HÌNH TƯỢNG CỔ

 

bờ vai gánh nắng gánh mưa

oằn tấm bé trĩu già nua, chai sờn

bao Người Mẹ gánh cháu con

vít vổng truông mòn in bóng non sông.

 

1994

 

 

 

VI. Tập thơ Hát với đời ơi thương mến

(Nxb. Trẻ, 1996):

 

 

DỐC MẠ ƠI!

 

tặng các cô Thanh niên Xung kích

thành phố Huế đã có công khai canh

làng Hương Lâm, Lâm Đồng.

 

ngang qua đỉnh dốc Mạ ơi!

nghe tươi trong tiếng gió vời vợi reo

 

năm nào, vách núi cheo leo

bủa quanh em, mây rừng treo, gai dày

mưa trôi giọt lệ chảy dài

khóc dưới núi này, em gọi: Mạ ơi!

 

Mạ ơi! đồng đội nghe rồi

tựa vai nhau vượt đỉnh trời, buốt tê

phát cây, xe lối, mù che

ánh trăng lòng mẹ, bạn bè soi thêm

 

dốc dài đá thủng gót mềm

lại nâng từng bước chân em vào đời

 

Mạ ơi! – dốc có tên rồi

tiếng yêu thương giữa lưng trời, âm vang

hóa hừng đông sáng xóm làng

là cửa ngõ, bay hương ngàn, nắng khơi

 

dẫu qua bao núi bao đồi

nâng lòng nhau – tiếng Mạ ơi! năm nào

dốc dù vơi cạn trôi hao

tiếng yêu thương mãi ngân vào mùa xanh.

 

1980 – 1981

 

 

 

VIII. Tập thơ Giọt mực, cánh đồng và vở kịch điên

(đã công bố trên mạng vi tính toàn cầu):

 

 

ĐỪNG LO CHO CON MẸ ƠI

 

quét vôi là xong rồi mẹ

ngôi nhà đã sáng sủa ra

tiền chị gửi về chỉ thế

đủ yên ấm mẹ tuổi già

đừng lo cho con còn trẻ

còn lo miếng ăn thôi mà!

không lo hoàng hôn xiêu xế

lo chi hừng đông lụi tà!

 

06.02.87

(mùng 7 Tết Đinh Mão)

 

 

QUÊ HƯƠNG TRONG GIỌT SỮA MẸ

 

trong đôi bầu sữa mẹ

chứa bao nguồn yêu thương

nghe hoài nhưng thấm thía

là từ khi có con

 

ngay bữa ăn ngày thường

nội vẫn nhường cho mẹ

sữa càng thơm môi bé

lòng nội càng ngát hương

 

ruột rà và tình thân

cũng góp cho sữa ngọt

ba thôi còn ngơ ngác

vì biết làm cha hơn!

 

ấm áp tận tâm hồn

vú sữa tươi tròn thế

trải qua thời tuổi trẻ

nội hiểu giọt sữa thơm

 

ôi đôi bầu sữa mẹ

đâu chỉ một ngọn nguồn

nội và tình và nghĩa

khơi dòng sữa trào tuôn!

 

sau này nhớ nghe con

Diên Sanh trong sữa ấy

nhịp trái tim nhắc mãi

thế nào là quê hương.

 

1988

 

 

IX. Tập thơ Thơ những mùa hương

(đã công bố trên mạng vi tính toàn cầu):

 

MẸ LÀ CÕI ĐỜI

 

Người Mẹ thứ hai của mỗi người là cõi đời.

                                                                                  TXA.

 

đứa con ra đời

như chiếc lá tàn rụng khỏi mẹ

để đón nhận cả vòm trời

rồi hóa thành đất đai

tự biến thành màu mỡ

và qua mẹ, chỉ là mẹ thôi

màu mỡ biến thành hoa tươi

và trên bàn tay mẹ,

      chỉ trên bàn tay mẹ

hoa sẽ thành quả

cho dù nhỏ nhoi

 

ơn mẹ là cõi đời

cho lá khát vọng tự đổi thay số phận

khốc liệt sự chống lại niềm-bi-thảm-nghìn-đời

cho dẫu màu xanh lá thắm

chưa ngắt khỏi cành tươi

 

cho dù nhỏ nhoi

quả vẫn muốn khởi đầu là lá

tự nở sinh kiếp đời

giữa cõi đời, giữa cõi đời giông gió

mẹ ơi mẹ ơi

thế hệ muốn vượt lên bao cơn vật vã

nhưng vòm trời

mưa mãi niềm đau khôn nguôi!

bật khóc

 

sống, còn là sự giằng co khốc liệt

với chính mình và cuộc đời

để thành Con Người

đứa con bật khóc

mẹ ơi mẹ ơi.

 

7 & 9.1984

 

 

 

X. Những bài thơ mới viết gần đây

(đã công bố trên mạng vi tính toàn cầu):

 

GIA PHẢ

 

chọn nơi đây mẹ yên nghỉ vĩnh hằng

gia phả thêm một quê nhà, đất cội

 

bát nhang như cánh đồng làng

             thu gọn vào khung ảnh tối

lúa trổ hạt ngọc hồng, gốc rạ đỏ hoàng hôn

tấm bia hoa cương đen – nền trời đêm gần hơn

gương mặt mẹ in vầng trăng già,

                                     ngưng tuổi

soi thắm lá sen, đài sen đọng hương

dòng chữ sáng bừng tên quê ngoại xa xăm

vọng niệm những địa danh kết chuỗi

thêm Phan Huyên lăng (*), nơi đây, lồng ngực vang thầm

 

ảnh mẹ trên ban thờ, sớm hôm hương khói

mộ phần này thành cõi nghìn năm

trên mặt đất và trong tâm,

                               gần gũi

cháu chắt vẫn mừng thọ mới,

                           mỗi mùa xuân

từng ngày giỗ, đất thiêng tụ hội

Phan Huyên lăng

gia phả ngát hương trầm.

  

5 HB8 (2008) 

 

(*) Phan Huyên lăng: lăng mộ của người mẹ họ Phan.

 

 

NGHĨA TRANG

 

nơi đây, gò vắng, phố xa

mẹ yên nghỉ giữa cỏ hoa đất trời

cho con thấm hiểu lẽ đời

khăn tang phần mộ giúp người lắng sâu

 

nỗi niềm còn – mất, xưa – sau

vẳng từ mộc mạc những câu trối buồn

hồn nghe nghẹn toả khói hương

nghìn mưa nắng vạn trăng sương muôn trùng

 

chút tâm chạm thấu vô cùng

mỗi tuần con viếng thấm từng lời ban

gió nghĩa trang gột bụi trần

giúp con về phố thêm thân thiết đời.

 

5 HB8 (2008)

 

 

MỒ CÔI

 

ở tuổi năm mươi, trở thành đứa trẻ mồ côi

– điều bình thường muôn thuở –

nhưng từ nay, bước chân ra đi,

                           không bao giờ còn nữa

đôi mắt mẹ già nua mong ngóng đợi con về

 

từ nay, trong niềm kính nhớ

là bát nhang khói mờ, trời mây trắng xa

mộ phần lặng im, vô ưu hoa cỏ

đành tập quen dần cùng buồn khổ

lẽ đời, tự bao giờ

 

nghiêng mình

trước bao nỗi mồ côi từ thuở bi bô

nhưng mồ côi ở tuổi nào

               cũng là tuổi nhỏ

bơ vơ

– điều bình thường mênh mang thiên cổ –. 

 

5 HB8 (2008)

 

 

TỨ TUYỆT TIỂU ĐỐI KÍNH GHI Ở BIA PHỤ

 

nhà cháy quán xiêu thương xứ vắng

tin nhoà thuyền giạt vọng tang xa

mươi năm phố nhỏ nguôi lòng Mẹ

vạn thuở lăng cao sáng ảnh Bà.

 

2007

 

 

MẸ VÔ CÙNG

 

trong chồi xanh, có bao mùa hạn vàng

có bao mùa bão đen gập mình, trong quả ngọt

tuổi mẹ nối vào dâu con, và vĩnh hằng

vào cháu chắt với khói hương họ tộc

ngàn mùa cây lá, mênh mang

 

từ chín tháng và vỡ hồng ban sơ tiếng khóc

con lặn bơi trong lai láng biển ngời

đến hôm nay, bạc phai râu tóc

còn vọng nghe lòng đất tiếng ru nôi

thăm thẳm, nghìn đời

 

mẹ là thuở xưa xa mờ – mai sau xa xôi

tám mươi hai năm buồn vui cũng là gạch nối

cho cháu con lớn lên, bước tới

giữa hai bờ thời gian, bát ngát, xa vời

mẹ vô cùng, muôn nơi

 

mẹ là đất trời và tiếng nói:

suốt đời chịu thương chịu khó, tảo tần

lời ru quạt oi nồng nắng chói

               – dịu dàng ngọn gió ân cần

chuyện cổ bên bếp lửa hồng, xua rét run, bóng tối

sáng ngời tóc bạc, mưa phùn mùa xuân.

 

04:00 – 09:40, 11-03 HB10 (2010)

 
 
 
 
Thơ cuối tập:

 

 

TẠ ƠN CA DAO

 

mẹ bây giờ lại ru con

như ngày xưa nội mỏi mòn ru ba

tưởng như gần, ngỡ như xa

nghe vang vọng tiếng ơi à nghìn xưa

 

Bài Thơ, ngọt ấm chiều mưa

cái tên từ nhịp nôi đưa thuở nào

 

tạ ơn bao khúc ca dao

sữa nguồn ruộng đất đọng vào ước mơ

cho ba một đời làm thơ

mai sau bé hát, bây giờ mẹ ru.

 

1988

 

("Giọt mực, cánh đồng và vở kịch điên", in vi tính & www., 1998 & 2005)

 

 

CÕI NGƯỜI TA SẼ ĐẸP SAO 

 

cho Bài Thơ và Nhân Văn

 

cơ hồ có trăng sao

và nắng hồng trong đó

cơ hồ thêm ngọn gió

thơ nâng hồn lên cao

 

thơ nâng con lên cao

hồn thơm theo hơi thở

mắt ôm choàng xứ sở

ơi lung linh nao nao

 

con yêu thơ biết bao

hiểu mình và thấy rõ

thơ lọc cho máu đỏ

như trái tim nhiệm mầu

 

nhìn sâu để bay cao

cho chất người rạng rỡ

vượt lên tầm đã có

xem sức mình đến đâu

 

bay cao bay bay cao

lòng mẹ cha nâng đỡ

thơ mênh mông cánh vỗ

cõi người ta đẹp sao!

 

1990

 

("Hát chiêu hồn mình", Nxb. Đồng Nai, 1992)

 
 
(xem tiếp: phần 3)
 
 
 
_____________________________________ 
 

hidden hit counter

Google Sites /  host

WORDPRESS, GOOGLE PAGE CREATOR, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  
 

 
Comments