z. Tiểu mục 25 - Giao lưu đoàn kết - Trần Hữu Dũng

 

Web Tác giả Trần Xuân An

 

 

                          

Nguồn ảnh: Web Văn nghệ sông Cửu Long & Web Người yêu thơ

Web Nhà thơ Trần Hữu Dũng (TP.HCM.)

Vài nét về nhà thơ Trần Hữu Dũng: http://tranxuanan.writer.2.googlepages.com/lathong_tranhuudung.htm

 

 

 

 

                                        Ảo

GƯƠNG MẶT      &

 

                                      Thật

 

                                         @ Trần Hữu Dũng

 

Nhà Xuất bản Hội Nhà văn, 2007

 

 

LẮM LÚC THẢ BẦY EMAIL ĐI HOANG

 

Những dòng chữ trườn vào thinh không

Làm sao gặp nhau cuối tuần

Nghe nốt những khúc sérenade cuộn xiết đêm đen

Xúc xiểm ngắc ngứ lời  thóa mạ

Đừng gửi cho em quá nhiều hoa hồng ảo

Không mùi hương, rỗng, nhạt thếch

Em thèm một cái hôn nóng bỏng cháy rực

Em muốn bay vào chốn hoang tưởng tình yêu

 

Lả tả những nụ cười rách nát

Sao gió thổi lá nghiêng nghiêng về một phía

Một tuần nhốt mình trong phòng kín

Ủ mùi thanh xuân rấm rứt gối chăn xô lệch

 

Những người con gái chưa chồng đánh mất niềm tin hoan lạc

Lều phều tụ ba, tụ bảy quán café internet

Hí háy chat với Mozart

Bầy cừu trắng thất tiết tâm hồn

Tự phỉnh phờ mình thổi những bong bóng giấc mơ huyền hoặc

 

Rát. Bỏng. Cuồng nộ

Lúc vào cơn mê em và anh tuồn tuột

Rơi theo chiều thẳng đứng

Không bao giờ chạm đáy cuộc sống…

Buổi chiều nay thả bầy email đi hoang

01h 17’ngày 20.01.2005

 

 

ĐIỀU TỐT LÀNH ĐẦU NĂM

 

Bây giờ là ngày đầu năm

Gió lạnh, giấc mơ đến muộn

 

Lúc nào em cũng quấy rộn

Bằng đôi mắt tròn lay láy giọt sương

 

Đừng nhắc anh nỗi nhớ quê nhà

Hay niềm hạnh phúc ngọt ngào mềm môi

 

Thế giới  phẳng lặng, mất mát, bạo lực

Sóng thần, bão loạn hay đầy dẫy bọn lửa đảo

 

Mặc kệ, vất chúng vào xó xỉnh nào đó

Để chúng nằm ngoài những trang thơ

 

Làm sao anh/em/ ông/bà tổ tiên/ người quen

Quây tròn chung quanh. Ấm áp nụ cười tươi

 

Trong thành phố có con bướm đêm bay lạc

Va đầu vào bức tường ánh sáng. Tội nghiệp

Em yêu. Ba giờ sáng anh vẫn ngồi cô độc

Nhâm nhi

 

Tốt  hơn đừng nói gì  cả

Cố thức ôm ấp nỗi  cô đơn đông cứng

 

 

THẦN CHÚ

 

Giúp ích được gì  đâu

Câu thần chú

 

Thế mà có lần Osho

Tụng  lên

Om  Mani  Padmé Hum

Khiến  không gian chết lặng

 

Thế mà có lần

Té sông hụt hơi  chới  với

Anh kêu thất thanh

Má ơi !

 

Thế mà xa nhau vạn dậm

Xứ người tuyết rơi lạnh cóng

Em thảng thốt nhớ

Gọi : “Anh yêu…”

 

Lại là câu thần chú cuộc đời

Giúp mình sống sót hàng ngày

 

 

SỐNG TRONG THÀNH PHỐ

 

Sáng sáng vẫn ngồi  uống cà phê Bông Giấy

Vẫn đấu láo, phẫn nộ, yêu đương

Trải  qua những ngõ cụt cơm áo, lâm li đời  thường

 

Trưa trưa nằm võng đu đưa

Hát  hoài  câu “thấy em nhỏ xíu anh thương”

Nhịp vô hồi

 

Tối về  soi  gương thấy mình đổi khác

Nỗi  sợ vô  hình bốp chặt con tim

Có phải mỗi  ngày anh bước đi  trên đường

Mất dần đi  chút  phẩm giá

Con người

Mất  dần đi  chút lương tri

Long lanh ánh sáng mặt  trời

 

 

TIÊN TRI

 

Ước gì  tôi  đọc lời  tiên tri

Trên bia mộ cổ tổ tiên

Lời nhắn nhủ của cơn mưa

Và tiếng thì thầm của sóng, của gió

 

Giống hệt kẻ mộng du

Bước bước nhẹ bổng  lướt qua

Thực thể của đất nước

Bềnh bồng những giấc mơ

 

Thế giới quả là hư  ảo

Phủ đầy màu sắc giả tạo

Tôi  cố mở to mắt đọc

Những dòng chữ vô hình

 

Miễn cưỡng chửi thề

Vì  không thể hiểu nổi  câu sấm ngôn

Ai  đó  viết  bậy

Lên bức màn sương trắng buổi  sớm mai

 

 

NGÀY EM VỀ ĐÀ LẠT

 

Trăng non tròn vú sữa

Rừng thông sương mù vây kín

Hồn em trắng tinh khôi

Nguyện cầu cho tình yêu mới chớm

Dọc đường về nhà nghỉ  Yên Thế

Bông bồ công anh nhỏ nhoi

Đến mùa thay áo vàng

Khép nép chào

Đắm say mùi hương lạ

Chuông nhà thờ chợt đổ

Núi  Lang Biang huyền hoặc

Lạnh thấm đá ướt đằm

Bài thơ lặng thinh

Nương cánh chim

Bay lạc vào phòng em

 

Tiếng gió vỗ về

Suốt đêm anh và thông

Canh giấc ngủ cho em

 

 

MÙA MƯA THIÊN DI

 

Lất phất bay bay

Mưa Sài Gòn

Tôi còn nợ em bài thơ tình chưa viết

Sợi sợi mỏng manh tựa lông tơ

Chạm vào rùng mình/ nhớ

Thất lạc tuổi đời

Gương soi râu lún phún…

 

Mưa xuyên thấu tim

Giọng kèn đồng mệt lả

Buổi tiễn nhau phi trường

Cánh chim thiên di xoãi cánh

 

Động vỡ mái tình. Sầm sập nhịp mùa

Giọt máu lăn tròn hoài thai cuộc tình

Phơi thân đứng ngó

 

Tối tối linh cảm tiếng chuông reo

Chỉ vọng lại tiếng sóng hư vô

Vỗ tàn bạo giấc mơ chăn gối…

 

 

CƠN MÊ HOANG

 

Đêm ưỡn cong trên bờ ngực trăng

Dòng sữa tình ướt môi

Chim họa mi hót khúc ái ân

Mùa đời chín mọng

 

Đêm trú thân giường mộng

Hơi thở đại ngàn

Luồn sâu trong tâm tưởng

Cơn động vỡ điên cuồng

Rướn cong

 

Cành trúc vắt vẻo la đà

Sau cơn mưa vùi vập

Khoái cảm

Chìm sâu vào từng tế bào

Ngân nga bất tuyệt

 

Loang ướt cơn mê hoang

 

 

MÙA CHAY TỊNH

 

Chủ nhật câm nín

Biết xưng tội cùng ai

Biết làm tình cùng ai

Biển khao khát trào sóng dữ

Phải chi tôi bay như chim

Về nơi vô định

 

Chủ nhật mùa chay tịnh

Tôi lẩm nhẩm câu kinh sám hối

Mà không thể nào thuộc nổi

 

Tiếng khóc em đâu đó

Cứ rấm rứt khôn nguôi

 

 

CHÙM THƠ THÁNG GIÊNG

 

 

1.LỜI PHÀN NÀN CỦA  CÔ GÁI TRẺ

 

Em thật là trẻ con

Chưa đủ sức quyến rũ

Mùa xuân ngon như mật

Em chưa đủ ngọt ngào

Phỏng có cách nào

Em ấm nồng như lửa

Thiêu cháy anh một phen

 

 

2.CƠN SAY LÚC 3 GIỜ SÁNG

 

Lúc 3 giờ sáng tôi  thức giấc

Thấy mình trần truồng và rực cháy

Khát như đi trong sa mạc chói  chang

 

Tôi quờ quạng bước ra khỏi  giường

Tự hỏi về cơn say trở lại

Dù chỉ tợp một ngụm nước lọc

Kinh nghiệm mất dạy nầy

Tôi gặp nhiều lần, đau khổ nhiều lần…

 

 

3.THỰC  ĐƠN CHO CUỘC SỐNG

 

1.

Ăn nhiều rau và trái  cây

Tốt  cho dạ dày và cái  đầu rỗng tuếch

 2.

Thở thật thảnh thơi, tâm tĩnh lặng

Hạnh phúc ở quanh đây, tìm kiếm chi  vô ích

3.

Thõng tay đi vào chợ

Lắng nghe sự thinh lặng tâm hồn mình

4.

Cô đơn đôi  khi là người bạn thân

Xin mời, hãy nhảy múa với nó

5.

Có lắm điều để sửa chữa vận mệnh

Nếu chịu khó để ý

 

 

4.CHUỒN  CHUỒN KIM

 

Đầm nước mùa hè vắng lặng

Con chuồn chuồn kim đậu trên lá sen

Sưởi nắng mai

 

Làm sao em phải  xa  quê lâu quá

Núi vọng âm rền những ngày mưa

Tôi  nằm trên võng ru chiều

 

Gió  cứa những lát dao vô tình

Quay mặt về phía nào cũng rát

Phải chi nắng ấm em về sưởi tóc

 

 

CHIA  SẺ

 

Lâu lắm  tôi mới nhận thư người yêu ở Melbourne

Bảo thơ anh  không còn vị  ngọt, mùi hương tình đầu

Mất cả những tín hiệu ẩn mật  lan truyền

Quả tôi  già nua hồi nào không hay

 

Một bạn thân uống cà phê trách

Độ rày mày trông bệ rạc và thảm hại

Tiêu ma sinh khí

Hệt như bị gái liêu trai  hớp hồn

 

Một bạn đọc không ghi  rõ họ tên mắng mỏ

Ông nhầm lẫn giữa đương đại và hậu hiện đại

Trái  cam và cái  vòi nước hư

Tí tách suốt  ngày phát rầu

 

Và bài  thơ, thức dậy viết  lúc nửa đêm

Về sự cô độc trong căn phòng trắng rợn người

Cấu tứ hung hiểm sắc bén đường dao

Cứa vào mớ dây thần kinh mù quờ quạng

 

Cả  điều tưởng mình chia sẻ với  mọi người

Có  lúc chẳng bao giờ thấu suốt

 

 

CÂU  CHUYỆN QUA ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG

*Tặng Đình Nguyên

 

“Vù  tàu cánh ngầm ra Vũng Tàu chơi đi….”

Ứ ừ. Có cái gì  đeo nặng tâm tư  giống cái  neo tàu làm ta dính mãi xó xỉnh  u tối nầy. Vỡ mộng bao lần, tự tử hụt mấy phen, làm triết gia lèm nhèm, mớ bản thảo cù nhầy chưa bao giờ viết xong trang chót.

“Ê nhìn lại bạn đi trông chán đời bỏ mẹ !”

“Giỡn hoài ! Định tịnh khẩu, không tiện xuất hiện chỗ bãi tắm, dễ…xuất hồn  bậy bạ”

“Hay cứ tưởng tượng đang bơi lội trong hồ nước xanh với  nàng cá trong thế giới phẳng nào đó”

“Thôi thôi đang là cái xác ướp dẹp lép, lằng nhằng vết chém, mai kia báo đăng hình trang cuối nhớ xem kỹ mới  nhận ra. Thật đấy…”

Điện thoại di động cúp ngang xương. Chỉ  tiếng …u…u..u…Gió mùa biển động rợn hàng dương, cát lùa rát mặt.

  

 

ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG

 

Đêm đồng bằng không còn nghe tiếng cá quẫy động

Trăng vằng vặc soi gương mặt em góa bụa

 

Vẳng tiếng ru con nhịp võng nghiến nát trời chiều

Chèo xuồng ba lá qua mùa lũ vớt nỗi buồn phiêu bạt

 

Áo bà ba chân đất

Líu ríu dề lục bình trôi

Lận đận kiếp chìa vôi

Hót khản giọng hụt hơi kiếm ăn mấy độ

 

Lộn kiếp em hóa thành bà chúa

Ngủ mê đồng thiếp dưới mái tam quan

Tiếng mõ mơ màng

Vọng mùa hoan lạc

 

Nói gì đi em, đạp lên cơn mê áp thấp nghi ngại

Tự mình đứng lên phá vỡ đối xứng lệch nghiêng

 

Gió ngật ngầy thổi dài dài bờ bãi

Em cứ cỡi rồng mà bay xem vũ hội miền Tây

Sáng mai thức dậy

Mặt trời hạnh phúc hồng hào từ ô cửa nhà

Chín dòng sông chảy thẳng lên trời

 

Nói gì em, vừa cho anh nghe đủ

Dù sa giông vẫn thấy ấm lòng…

 

 

 EM  SINH  RA

 

    1.

     Em sinh ra những cơn gió

     Ùn ùn mùa bão kéo qua

     Hoang mang linh hồn chim sẻ

     Cọng rơm vàng chốn quê không đủ ấm che thân

 

     2.

      Em sinh ra bầy sao đêm

      Lấp lánh những hạt sữa non

      Ướt át mùa trăng khuyết

      Nhức nhối bầu trời cong

 

      3.

      Em sinh ra giấc mộng huyễn hoặc

      Vô số những cuộc tình đắm đuối

      Những mặt gương tình nhân bất trắc

      Nhòe nhoẹt nhan sắc xuân thì

 

     4.

      Động vỡ tháng năm mùa hạ

      Những viên bi tròn niềm vui lăn mất

      Chim sẻ cần cù mổ thóc ổ rơm

      Em không về căn phòng hẹp khép kín cửa

     

      * * *

      Mùa hoa dại nở điên cuồng

      Chấp chới những cơn mê đỏ ...

 

 

NHỊP SỐNG

 

    1.

    Mèo hoang góc phố

    Ngã ba nhân sinh đèn vàng lầy lội

    Bản nhạc chiều không tên thổn thức

 

    2.

    Bão rớt vào thành phố

    Bản tin giờ chót bà mẹ sinh ba an toàn

    Cây khế trước sân rụng tím nỗi nhớ

 

    3.

    Mây giăng giăng bầu trời

    Chảy...chảy...chảy...

    Nhịp cuồng lưu vực sống

    Lặng...lặng...lặng...

    Thương sao mùa trăng vĩnh quyết

          

 

ĐI  VÀO  RỪNG

 

   Đi vào rừng tìm một nhành hoa dại

   Những linh hồn ẩn khuất trong làn hương

 

   Đi vào rừng khêu to đốm lửa

   Cháy âm thầm nơi góc-khuất-chiến-tranh

 

   Đi vào rừng. Treo võng đong đưa

   Tôi ru tôi. Cố dỗ dành giấc ngủ

 

  Thao thức hoài không thể hiểu vì sao

  Lại bước đi. Bước tiếp. Đi vào rừng

    

 

BƯỚM VÀ GIẤC MƠ

 

Trong những đêm lễ hội

Loài bướm trắng bay ngang Thái Bình Dương

Vượt thoát những biên giới trí nhớ

Giấc mơ biến hình dị dạng

Thiêu đốt lẫm liệt cuộc tình

Hẹn tái sinh sớm mai

 

Ngày, lênh đênh ú ớ

Biển mênh mông dường kia

Đêm, sấm động từ tâm

Môi người yêu rực lửa

 

Bướm và những mảnh vỡ ly biệt

Mớ tóc rối kỷ niệm

Rung lên từng hồi

 

 

LẠC  BÓNG

 

Mùa hạ kéo dài những nụ hôn tham lam

Những gương mặt lạ lướt qua không âm vang

Nụ cười nắng rỡ ràng mái phố

Bước, bước đi lẻ loi, chuếnh choáng

Những giấc mơ biến mất-những chuyến xe không bến đậu

Em chỉ còn là hình sương bóng khói

Mùa hạ thắp lửa hư tưởng lên trời cao nhức nhối

   

 

MỘT LẦN GHÉ SÓC TRĂNG

 

Quạ lạc bầy kêu hoảng

chao chát xô vỡ đêm

 

Lời kinh nhặt - lòng thưa

khói nhang thơm lời vái

một đêm ngủ ở chùa

sáng ra hoa rơi mãi

 

Boong...Boong...Chuông rền

em dịu hiền như phật

hẹn trùng lai kiếp sau

có lần em nói thật

 

 

CA SĨ

 

Bao nhiêu là ý tưởng ẩn náu trong dòng nhạc

Bầy chim rừng đồng thanh hót líu lo

Cô ca sĩ rướn cao tiếng hát

Đánh thức tình yêu xa khuất

Ngập ngụa sương mù mơ hồ

 

Lần theo mộng tưởng của loài hoa

Từ lời bập bẹ tới khúc ca thánh thoát

Cuộc sống trưng bày, gương mặt ngày sáng bóng

Một con ếch tìm cách gõ trống chiều tà

Cô ca sĩ luyện giọng bay lên không trung

Mùa xuân nằm cuộn tròn nốt nhạc

Hát cho lý sự  cuộc sống

Hát cho khát vọng đâm chồi

Và chọn cho mình chỗ nghỉ thật thảnh thơ…

 

 

TRONG BỆNH VIỆN UNG BƯỚU

 *Tặng anh NBD

 

Gần cuối đời mới biết mình vướng ung thư phổi

Quái  quỉ tiếng còi hụ xe cứu thương nghe như nhạc cứu rỗi

Requiem – Lời cầu hồn 

Tiếng trống nhịp tim thình thịch

Vắng thênh thang những buổi chiều rụng trắng hoa sứ

Lạnh ngắt cơn mưa phùn phủ mờ cửa kính bệnh viện

 

Cố hình dung em ngồi đan với nụ cười ngấn lệ

Lại dịu dàng bên nhau, anh hát ru khe khẽ

Không cần liệu pháp xạ trị hay hóa trị

Không phải rụng tóc trọc lóc như ông sư già bên chùa

Câu kinh kệ má đọc năm xưa anh thuộc nằm lòng

Siêu thoát khỏi  phiền lụy nhọc nhằn

Chỉ cần em cúi hôn anh đằm thắm và đôi tay run rẩy

Cài nhành hoa hồng cạnh gối cho thơm thảo giấc mơ

 

Giữa lằn ranh sống/chết mong manh

Ánh lửa tình yêu cháy sáng bập bùng…

17/3/06

 

 

NHƯ CHIẾC ĐÀN KÌM TRÊN VÁCH

 

Tôi thích tắm sông đêm trăng quê nhà

bơi thật xa hàng dừa, cây cầu gập ghềnh

bơi xa khỏi chốn thân thuộc hàng ngày

 

Xa khỏi giấc mơ,

vùng vẫy trong cõi bọt trắng xóa

bỏ lại kỷ niệm, mối tình đầu đời

bỏ lại câu hò đồng ruộng, bầy đom đóm tuổi thơ

 

Tôi thích bơi thật xa, bỏ hết mọi thứ

trên bến nước

như một chiếc đàn kìm nằm quạnh hiu trên vách

nhỏ từng giọt vô thanh

trên mái –nhà- thời -gian lấp lánh

 

 

HỎA TÁNG

Bà ngoại  mất chỉ để lại cơi trầu, bình vôi

và tiếng ru ngủ trăn trở hai đầu võng

Theo lời trăn trối tôi  đem đốt tất cả

những gì  bà thường dùng hàng ngày

Chỉ còn lại bình vôi, cơi trầu, tiếng ru,

hình bóng bà trong tôi  là không tan biến

theo ngọn lửa…

  

 

NGƯỜI  ĐÀN ÔNG MAY MẮN

 

May mắn anh có người vợ thật xinh đẹp

cuộc hôn nhân rỡ ràng

rượu bia tuôn chảy theo lời chúc tụng

và ngôi nhà ấm cúng sang trọng

 

May mắn có đêm tân hôn tinh khiết

rướn cong niềm hoan lạc

 

May mắn anh vẫn đứng vững sau mười lăm năm chung sống

có hai con đuề huề theo kế hoạch nhà nước

áp phe mánh mung vô đều đều

tiền ở tài khoản ngân hàng tăng vọt

 

Thế đấy anh là người chồng may mắn

ở thời  đại công nghệ thông tin, sóng thần, cháy rừng

vẫn trụ chắc không suy suyễn cọng lông

 

May mắn sao anh là người không thèm

yêu đương lãng mạn rắc rối

theo kiểu tình tứ thơ văn thời tiền chiến cũ mèm

 

 

GIĂNG MẮC  GIẤC MƠ 

ĐỒNG  THIẾP MỸ  THO

 

1.

Gây mê muội cho tôi bầy đom đóm quê nhà

Cháy mãi  những giấc mơ đồng thiếp

Những giấc mơ liên hồi  thương nhớ

Tôi đứng bơ vơ ngã ba sông Tiền

Nghe mơ hồ sóng vỗ tan lồng ngực

Chẳng biết làm sao phát sáng vết thương lòng

Chẳng biết làm sao cầu Quay chao đảo

Làng Điều Hòa có họa sĩ  Nguyễn Sáng

Lầm lũi bỏ quê ra Hà Nội học vẽ

Mê đứt đuôi hồn vía người thiếu nữ trong tranh

Giao ước với quê hương, với cuống rún chưa lìa

Bao lần thức tỉnh chợt nghe tiếng kêu hớp hồn vắt ngang cồn bãi

Mỹ Tho vườn cây, phố chợ thân quen

Bàn tay ai  chặn cơn mưa bom chiến tranh điên cuồng

Bàn tay ai  xòe run rẩy cánh bướm mùa biết yêu

Lỡ thương rồi lời nào cũng ngọt ngào thon thót nhớ

Em còn nhỏ quá làm sao qua cầu khỉ thăm nhau

Nước chảy xiết xóa đi bao ngày

 

Năm nào Phạm Công Thiện cạo đầu đi tu rồi qua Paris, Newyork

Con chim nhỏ máu bay về rừng đạn

Má chèo ghe qua cồn Rồng cầu nguyện hòa bình

Anh Tư đi tập kết tám năm không một lần nghe tin

Sông Tiền quẩy động vụt trôi ra biển lớn

Sông Tiền hóa rồng bay lên cõi vĩnh hằng

Chị  Hai chèo chống qua mùa lũ

Chiếc áo bà ba mốc thếch nắng mưa

Tôi cắm chiếc thân nơi ao nhà

Lá rụng mấy mùa, cá nhảy hầm mấy bận

Mỹ Tho nuôi tôi thắt thẻo mảnh vườn trái ngọt đầu dòng vú sữa

Đêm lảnh lót tiếng gà, eo óc tiếng chó tru trăng

 

2.

Gây lâng lâng hồn tôi  là thứ  nhạc tài tử miệt vườn

Những giai điệu dệt bằng sợi tơ dân dã

Lâu rồi nhắc chi câu từ phu tướng

Dạ cổ hoài lang tôi đồng sàng dị mộng những vùng đất không tên

Tôi vừa đi vừa nhảy

Té vào những thành phố Sóc Trăng, Cần Thơ, Đồng Tháp, Sài Gòn…

Gối đầu lên thềm ngôi đền hư danh ảo vọng

Sông Tiền vừa chảy vừa gọi

Tôi mê mải chạy vừa khóc vừa cười

Chẳng biết làm sao phát sáng giấc mơ quê nhà

Vô tình những cánh chim câu bay lạc

Vô tình câu hò sông nước lay lắt bờ bụi tối tăm

Nhắc nhớ bao điều con mắt phía xa xăm

 

Và những cơn mưa trôi đất trôi đồng

Gõ vào trán những hồi ký ức thúc giục

Hệt như những hồi trống cúng đình giục tôi  lớn dậy

Và những bình minh mênh mông không dứt miệt vườn

Phủ lên quê nhà đằm thắm dát vàng cuộc sống

 

3.

Duy chỉ  có bầy đom đóm, kinh Kỳ Hôn, cầu Quay, mảnh vườn nhà…

Làm nhức nhối vết thương tâm thức khôn nguôi

Những buổi chiều đồng bằng mênh mông thẳng đứng

Dựng những luồng ánh sáng như kiếm sắc chỉa lên trời

Vạch đường chảy chín con sông hóa rồng bay ngút ngút

Lần về Mỹ Tho ăn giỗ ông bà mấy trăm năm mùa nước nổi

Lần theo dấu chân người Phù Nam

Nhớ tiếng gà Óc Eo ời ời

Mưa từ ao nhà ào ào lướt qua cồn bãi dữ dội

Hòa bình bao năm em lớn phổng, đẹp nghiêng trời

Ngực ướm đồi trăng, giăng mắc cái nhìn

Nằm võng vườn nhà, bầy chim cất tiếng

Mây phơi trắng bến tắm xưa

Bông khế rụng tím câu chuyện tình xưa bà kể lại

Mỹ Tho ru giấc muồi em ngủ

Đĩnh đạc tiếng chuông chùa Vĩnh Tràng boong boong

 

Chỉ muốn làm giọt nắng, hạt mưa, bụi đất

Hay bọt nước nhỏ nhoi

Chạy giỡn tung tăng, chảy triền miên

Luân chuyển trong mạch huyết đồng bằng

01.05.2003

 

 

NHỮNG BÀI THƠ NGẮN

 

1. NGÀY ÁM  KHÓI

 

Mưa

Đồng âm cơn lạnh

Chảy dọc thân

Xuyên thấu cuộc sống

 

2. CHỢT NGHĨ TRONG ĐÊM

 

Cái chết

nhẹ

tựa lông hồng ? Còn tình yêu

là bông hồng.

Sao trĩu nặng ?

Anh mang, vác, tung hê

Cả cuộc đời

Với  em…

 

3. ỄNH ƯƠNG ĐỒNG XA

 

Quềnh quệch quệch

Ễnh ương đồng xa

Gọi  hời hời

Thiên cổ lụy

 

 

4. CON CHÀO ĐỜI

 

Oa oa oa

Con chào đời

Ôm bầu tử sinh

Mẹ quặn thắt

 

5. ĐÁM MA ÔNG NGOẠI

 

Ò í  e

Kèn giục giã

Cõi âm ông về

Hun hút đen ngòm hố thẳm hư vô….

 

6. KỊP CHUYẾN XUỒNG VỀ

 

Chim kêu quang quác

Nhặt nhặt khoan khoan

Em chèo em chèo

Mái dầm khua sóng

Ai biết em than

Con thơ chờ bú

Nước chảy mang mang

Em chèo thoăn thoắt

Lửa đốt cháy lòng

Kịp ngày nắng tắt

Kịp chuyến về xuôi

 

Xuồng em một mái

Buôn bán chợ chiều

Nhọ nhem mặt người

Mỏi mê chèo chống

 

7. MÁ  TÔI

 

Chim hót líu ríu

Bước bước liêu xiêu

Níu câu hò bờ trúc

Má lạc tuổi  xế chiều

 

8. BÊN BỜ CỬU LONG

 

Đêm đêm

Sóng vỗ

Tràn bờ Cửu Long

Gối đầu con sông

Tôi  ướt dầm dề…

 

 

PHÓNG SINH CHỮ

   *Tặng Phú Trạm

 

Người làng bảo

Chữ không bỏ vào nồi nấu được

Ông tôi múa võ, ngồi bán già trầm ngâm

Nửa đêm nhúm lửa xông hơi lập lòe ma trơi cũng sợ

Tội chưa ông ghiền ăn chữ

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm

Rồi lên ngựa rời làng Cakleng đi mất

Leng keng…tiếng lục lạc vọng vào núi âm âm

 

Bạn tôi mất đứt xe trâu thóc

Công chép trường ca Deva Mưno – 460 câu lục bát

Buồn tình phơi chúng dọc triền đồi cát đầy hoa xương rồng

Đêm nằm mơ Ciet sách treo xà ngang

Thương những linh hồn ký ức mòn phai, lay lắt

Chờ ngày Lễ tẩy trần sông Lu

 

Có người thấy ông tôi đi từ rừng về

Miệng ngồm ngoàm nhai chữ

Mùa gió chướng dân làng đi dọc bờ sông

Vớt lại mớ chữ Chăm dật dờ trôi ra biển

Hong nắng suốt mùa khô

Làm lễ đưa lên giàn hỏa

Phóng sinh

 

 

 PHÁT HIỆN

 

Cơ thể những thiếu nữ băng trinh

phát ra những tần số cực mạnh

vô số người run rẩy nhận ra

 

Cơ thể những thiếu phụ cô đơn

lặng lẽ truyền đi tín hiệu yếu ớt

chỉ ai trải qua bão giông đời mới biết

 

 

HẢI  CẢNG

 

Lúc 0 giờ 3 phút

những con tàu mất hút

chỉ đôi mắt em tỏa sáng

thứ ánh lân tinh huyền hoặc

ám suốt cả đời

em nằm khỏa thân như hải cảng đón trăng

 

Lúc 0 giờ 45 phút

những bầy kiến thức giấc rời khỏi tổ

sục sạo, thiêu đốt  vùng cảm thức tối tăm

tự hủy mình trong giàn thiêu nhục cảm

lóe sáng ánh sao băng

mai nầy

còn nhớ lại cuộc tình hư hao

 

Môi trầm thơm, đồi vú mộng

em nằm phơi tràn trề thềm lục địa hoang vu

không thể nào anh không ghé vịnh Hạ Long

khi  cánh buồm no căng gió

 

Về sáng, sóng biển cựa mình khiến anh trôi ra đại dương huyễn ảo...

 

 

GẶP  GỠ   BASHO

*Tặng Lâm Tẻn Cuôi

 

Chỉ vài nét phác thảo đơn sơ

thức dậy núi rừng, sông suối

bầy chim hót líu lo bên khóm trúc

một thế giới chữ mong manh

vũng nước vang tiếng ếch

tàu chuối phất phơ trong gió

 

Lầm lũi đi trong tuyết

phong phanh hồn mộng ảo

vô tình bật ra

một bài hai haiku, hai bài haiku

một tiếng cười, một tiếng thét dưới trời xanh...

 

Cái rùng mình xuất thần

từng giọt, từng giọt sương rơi

gọi mùa đến, con cú rừng

gọi bạn đến, hoa anh đào thắm thiết

 

Và mặt trời lặn vào tim

khách viễn hành mê mải

tiếng còi tàu u u

lay động những cánh cửa trần gian

một chiếc gậy, áo tơi

đồng hành cùng các vì sao

mắt mở nhìn mây bay phiêu hốt

cuộc lãng du không có chặng dừng

Đêm 14.07.2006

 

 

BÀI THƠ CỦA HƯƠNG

 

Bất ngờ Hương đọc cho tôi bài thơ làm ở tuổi mười sáu

Có bướm vàng lượn lờ bên bụi trúc

Có hẹn hò trăng thề nguyện ước tuổi ô môi

Buổi tối trôi đi chầm chậm trong ánh đèn hấp hối

Em mất tất cả rồi khi xa quê về thành phố làm thiên thần gãy cánh

Em nhảy hip hop với trái tim cuồng loạn

Em trưng diện ngạo đời, lường lạt lũ đàn ông đểu cáng

Lò dò về khóc rấm rứt trong phòng cô đơn sang trọng

Soi gương thấy mình biến dạng khôn lường

 

Bất ngờ Hương bảo em là linh hồn vất vưởng

Trong cái thân xác bị vày vò hằng đêm

Lâu rồi em thèm nghe gió lay bờ trúc

Thoảng thoảng mùi hoa dại bên vườn nhà

Ánh trăng suông chảy qua đời em trơn tuột

Đọng lại vũng đen nhớp nhúa ma quái

 

Thơ cần thiết cho ai ?

Lúc cô đơn, vui buồn, thất tình, hận đời...

Bất ngờ lúc này bài thơ của Hương quay trở lại

Bay lượn thẩn thờ trong ký ức mù mờ

Trồi lên lung linh phủ dụ

Gương mặt em sáng rực hệt thiên thần

 

Khi  tiếng còi xe lửa vọng vào sầm sập

Gõ liên hồi như nhát búa inh tai

Cơn say còn vất vưởng

Tôi dụi mắt tỉnh dậy

Hương nằm ngây thơ dã dượi như em bé

Tội nghiệp lúc mặt trời ửng hồng

Em quên mất bài thơ tuổi dại khờ

Lại lao vào ánh đèn vũ trường làm con thiêu thân cuồng điên

Bài thơ thắt cổ tự tử

Treo lủng lẳng trên dây phơi 

Hệt như  tấm quần lót nhăn nhúm thảm thương

 

Buổi sáng tinh khiết pha lê rạng ngời

Những con chữ rục rịch hồi sinh lộng lẫy

Có lần Hương cả tin như thế !...

7/2006

 

 

LÚC NG. NGỦ Ở BIỂN NHA TRANG

 

Lúc ở biển Nha Trang

Đôi mắt em như mắt cá

Mở tròn nhìn biển khơi

Tội nghiệp da trời xanh đang tróc vảy

Dưới nắng giấc mơ choàng tỉnh giấc

Quẫy sóng cuối chân trời

 

Em trắng mịn run run nhịp thở trên cát

Ng. ơi, ngủ cho ngoan nhé

Mặc biển ồn ào réo gọi

Mặc bầy chim tỉa tót rỉa lông

Đậu vơ vẩn ở cột buồm ngoài khơi

Giả đò cuộc hành trình còn lâu mới tới

 

 

Cuộc hôn phối  sớm mai chẳng can dự gì

Ng. ơi, ngủ ngoan  cùng lũ rong rêu quấn quít

Dù mầu đỏ mặt trời nhuộm thắm bầu trời

Sâu hút máu trong mạch nguồn cuộn trôi

Nhắc nhớ những đam mê, dục vọng sục sôi

Có lúc tiếng còi tàu đánh thức em thức dậy

Gửi nỗi bàng hoàng về cơn địa chấn tình yêu

Thỉnh thoảng mùi hương hồi sinh trong gió

Vỗ về tâm hồn em tinh khiết ngất ngây

 

 

MỐI TÌNH TUỔI TRUNG NIÊN

 *Tặng VTQ.

 

Nàng cầm tinh con cọp làm thơ từ mười sáu tuổi. Đang yêu

nồng cháy mối tình câm lặng âm ỉ  thiêu đốt ngày tháng.

 

Nàng ôm chặt người yêu khóc ướt bờ vai  đêm

thành phố lên đèn hàng cây ven đường nhòe nhoẹt. Đôi khi thích cắn

vào tai chàng đau điếng, cười giòn tan.

Chàng thích thú bảo :

“Em có tiếng cười vỡ tim”

“Ứ…Ừ…” – Vẻ mặt nàng long lanh hệt trăng rằm.

 

Cô con gái nàng sắp lấy chồng buông lời gọn lỏn :

“Mẹ vẫn chưa hết…máu điên”.

 

 

BIẾT…CHẾT LIỀN

 

Chuông điện thoại di  động reo. Phải  đi  đến

cuộc hẹn làm việc.

 

Tại sao lại thủ thế như con thú rình mồi. Cuộc sống

thật quái đản hết chỗ nói.

 

Suốt ngày lăn tròn như quả bóng

thở mãi bầu không khí ô nhiễm

tù đọng

lải nhải  lời yêu

cơn phẫn nộ

 

Ai giác ngộ cho anh

bất chấp Khổng tử, Lão tử, Phật, Chúa…

Cuộc sống

thật quái đản hết chỗ nói. Thú thật

nếu biết xong điều này anh…chết liền

 

 

BIỂN ĐÊM

 

Cát rít ráp dưới chân

Ì oạp sóng vỗ

Gió rát mặt

Trăng thở mù

Tôi lang thang mê mải

Tìm ngôi sao bản mệnh

Đánh rơi đâu đó

 

Biển đêm

Là con báo đen

Nhe nanh

 

 

CHÙA BÊN NÚI

 

Ngôi chùa nhỏ ẩn mật

Cheo leo bên núi

Như con mắt ngủ quên

 

Con chim hót giọng mồ côi

Chạng vạng mặt trời hỏi : Có điều gì lạ không ?

Biển gào thét liên hồi : Cạn kiệt tình yêu rồi

Cô du khách Việt kiều ngồi quán vắng

Vẽ mãi những vòng tròn luân hồi

 

Tiếng chuông công phu điểm

Boong boong…boong boong…

Những dấu chấm hỏi ngân nga

 

Kìa ai lên đèn

Đôi mắt chùa nhìn tôi

Xuyên qua bóng tối

 

 

CHIẾC LƯỚI ĐÊM

 

Người đàn ông ngồi trên tảng đá

Thong thả cởi giầy

Biển dưới chân ướn lượn

Đàn chim nháo nhác về tổ

 

Người đàn ông nhẹ nhàng mắc mồi

Nhẹ nhàng hút thuốc và thả câu

Dập dềnh chiếc bóng số phận bẩm sinh

Vướng vào giờ định mệnh

 

Những chiếc tàu lên đèn rời bến

Chiếc lưới đêm quyến rũ

Buông phủ chập chùng…

 

 

TỰ TỬ

 

Bạn từng xem bầy cá heo tự tử

chết hàng loạt trên bờ biển

 

Đàn cá hồi bay ngược dòng sông về chốn cũ

gục ngã dọc đường hay sa vào mẻ lưới

lại là cách hi sinh cho truyền thống giống nòi

 

Tôi lại muốn chọn mình cách chết khác hẳn

cái chết đẹp, huy hoàng, minh bạch

không phải vì tình, không phải vì khánh tận

chắc chắn không ai đoán ra đâu

lý do đơn giản chỉ mình tôi biết !

 

 

BỨC ẢNH

 

Tôi và Ng. ở bãi biển

bức ảnh còn sót lại trong  chồng thư tình

 

Tôi đen sạm, trẻ trung, phong độ

đẹp như câu ca tình ái một thời yêu

 

Ng. nũng nịu ngã vào vai, con mèo ngoan hạnh phúc

quái quỉ  chẳng còn điều gì tuyệt vời hơn

 

Nhiều năm về sau đi lại nơi ấy

cố hình dung lại những kỷ niệm thuở nào

ký ức lũng lỗ chỗ những nhát dao đời  ác hiểm

chỉ còn bức ảnh ố màu - đẹp và buồn tức tửi

 

 

BẢN TIN THỜI SỰ

 

Người ta gọi

Cao Bá Quát là tên phiến loạn

xúi  giục bầy giặc châu chấu làm bậy

quá xá đúng

khi xem bản tin thời sự trên ti vi 

tôi biết được điều nầy

 

Và tru di tam tộc Nguyễn Trãi

do gió phong tình Thị Lộ gây ra

mặc kệ ông là văn hào

do Unesco phong tặng

điều nầy cũng chẳng có chi khó hiểu

 

Sao cắc cớ chi

Nguyễn Đình Chiểu chỉ  thích đâm mấy thằng gian tà

ngòi bút kia xuyên tim lũ giặc

tôi càng tin điều nầy

khi ông mù mắt vì  khóc đất nước lầm than

 

 

SỰ THẬT

 

Sống với nhau bao năm trời

thế mà em cứ luôn nhìn anh

giống như kẻ tàng hình không có trong nhà

chẳng buồn trách móc hờn ghen

 

Chia tay nhau rồi

có lần anh hôn đắm đuối người con gái khác

tưởng mình tái sinh lần nữa

bấy giờ anh chợt nhận ra dù quá muộn màng

 

Từ lâu rồi

em chẳng phải là một  người đàn bà đúng nghĩa

sự thật trần truồng

làm anh ngạt thở, tái tê

 

 

VÔ HỒI TIẾNG CHIM

 

Chim vàng anh hót buổi sáng

tràn ngập tiếng suối reo, tiếng gió rừng lồng lộng

tôi uống đầy nguồn sáng vi diệu cuộc sống

chim họa mi hót buổi chiều

nắng nhảy múa nơi tán vú sữa đổi màu

tôi ngồi trên chuyến tàu âm thanh thăm lại đồng quê

chim bìm bịp kêu chiều

hò ơi, tối trời má chèo chống mỏi mê

tôi nổi trôi theo những dòng chảy sông Cửu Long

 

Lít chít, líu lo, ríu rít...

chim hót, chim kêu, chim múa

tình yêu, hạnh phúc, hi vọng

quay hết một vòng tôi nhận ra tôi

 

 

CHỈ CÓ THẾ, BUỔI CHIỀU

 

Lá thư tình viết, xé đi vứt vào sọt  rác

gọi  tên em thật vang, dịu dàng, gấp gáp

một cái tên làm ấm cả buổi chiều mưa bụi

 

Ra phố, lang thang, huýt sáo vu vơ

hái trộm cành hoa hồng ở công viên

thả tưởng tượng bay về phương trời viễn mộng

 

Phục sinh những hi vọng, đớn đau, luyến tiếc

phi lí cả lời nói yêu

rồi em hiểu

chỉ có thế, buổi chiều phập phồng hơi thở...

 

 

CHO KHÔNG BIẾU KHÔNG

 

Có quá nhiều thứ cho không biếu không

ví dụ tình yêu trong bài hát cũ

tôi nghe trong buổi chiều phố quận cuối năm

cả khí trời, vẻ đẹp bông hoa, mây đồi cao

tuyệt vời hơn các cô gái dạo phố xinh như mộng

hip hop thời trang, nhạc Rock, RB tặng miễn phí

ngồi ở vỉa hè bạn vẫn nghe lồng lộng, điếc tai

 

Mại dô, cho không biếu không

lối sống nhập nhằng lối Mỹ, lối Hàn

chậm chân thì hết, quê độ ráng chịu

thời hậu chiến, hòa bình là món khuyến mãi

vào cửa hàng lấy thả cửa mà không ai tóm cổ

 

Riêng tự do cuộc sống đắt giá vô cùng

phải đổi từng giọt máu chắt chiu nồng ấm

phải bình tĩnh lựa chọn từng món hàng

kể cả bộ mặt làm người sao cho xứng đáng...

 

 

THÕNG TAY

 

Thõng tay vào chợ, nghe lời ong tiếng ve

lòng rộn ràng, chợt hóa trang giấy trắng

hệt như vào vũ hội hóa trang mùa xuân

 

Thõng tay vào rừng, tìm lại  dấu chân nai

nơi hoang dã tha hồ nghe chim hót

hú vọng âm âm, tắm gội mạch suối nguồn

 

Thõng tay lên núi, tìm lại trang kinh nguyện

con bướm vàng bay lạc vào giấc mơ

mây trắng biến hình tôi chỉ là tôi

 

 

CÂY MƯA

 

Người nông dân sông Cửu Long thường to nhỏ với nhau

Về loài cây biến hình huyền ảo

Trắng xóa, tinh khiết  luôn mê hoặc

Có lúc mang dáng dấp cây gậy sấm sét của thần linh

Tạo nên mùa màng, làm hồi sinh đất đai

Đôi khi  nghê thường hệt vũ nữ múa trong gió

Làm sững sờ bao cặp mắt dõi trông

Phút chốc cả vùng đồng bằng biến thành cánh rừng

Lấp lánh, mờ ảo

Bất ngờ mọc lên

Hay tự trời cao rơi xuống

Tua tủa triệu triệu Cây mưa

 

 

CÓ LÚC

 

Có lúc anh tìm thấy em ngủ ngon lành trên ngọn gió

Của những đêm mùa hè tình ái thắp sáng đam mê

 

Có lúc em trẻ trung nhảy hip hop trong giấc mơ lãng mạn

Cứ thế những nỗi buồn là những ô gạch xếp lại gọn gàng dưới chân

 

Có lúc em tắm trăng dưới bến nước quê nhà

Phủ dụ vòng hào quang lấp lánh thân thể đồng trinh

 

Những mùi hương kỳ lạ ký ức luôn đánh thức tâm hồn

Xáo trộn những bước chân, đánh tráo những lời cầu nguyện sớm mai…

 

 

NHỚ ĐỒNG BẰNG

 

           Lâu lắm rồi em vẫn thường xuất hiện từ những lỗ hổng của bức màn thời gian và kể lại những ngày tháng êm đềm ở miệt quê, thuở tắm sông, ăn trái bần, chơi đèn đom đóm…Điều lí thú là tái tạo lại những giấc mơ lung linh ngày nào.

           Lúc ấy em mười sáu tuổi, áo bà ba bông tím, tóc dài chèo xuồng ba lá đi bán chợ nổi , nhóm vào ban đêm tan tác lúc bình minh. Những cây bẹo treo hàng vú sữa, trái thơm, mớ rau đồng chao nghiêng trước gió hun hút thổi tận lòng.

           Tuổi thơ nhiều sắc màu như bầy còng gió bảy màu thụt ra thụt vào nơi  bãi sình khiến trẻ con say mê như điếu đổ. Chúng ta bơi thật xa khỏi dòng sông mùa lũ điên cuồng réo gọi, bỏ lại kỷ niệm như chiếc dép nằm chõng chơ trên bãi cát.

           Dù ngày dù đêm anh vẫn mang trong người khoảng trời xanh vô tận rợp bóng cây và luồng ánh sáng mênh mang lấp lánh soi rọi từng bước đi  vào đời mê mải.

           Thèm khát đi xa nhưng không thể nào thoát khỏi chiếc bóng bà nội đơn độc mình ở quê nhà, vòng tay ôm, câu hát ru của má, bụi chuối, con chó phèn tinh khôn quấn quít bên chân sủa “gâu gâu” suốt ngày.

           Từ những giấc mơ tràn về con sông Cửu Long, khu vườn tâm hồn thơm ngát mùi trái chín, đóm lửa đèn khí đá đêm đêm soi ếch đầu mùa mưa…

-          Em là con cá đẹp nhất bơi lượn lờ trong giấc ngủ lệch nghiêng.

 

 

KHU VƯỜN TƯỢNG NÚI SAM

  *Tặng VTQ, TBH.

 

Đây là khu vườn tượng núi Sam, nơi  âm nhạc của gió

Chính đá hóa thân lời nói con tim, tâm hồn của con người

Đồng quê xanh mướt rộn ràng tuôn chảy theo dòng thời gian

Ký ức con người hiện lên trong gương mặt Cá, Thăng thiên, Mùa nước nổi, Tiếng chuông, Nhạc trăng, Người đàn bà tắm…*

Sự chuyển động của sáu mươi tư quẻ Kinh Dịch

Sự hoài thai của câu chuyện kể, tính hài hước dân gian, lịch sử

Và âm vọng của trăng, núi, sông Cửu Long động vỡ triền miên ngày tháng đồng bằng

Tưởng tượng sáng rực buổi hừng đông pha trộn những ám ảnh tâm linh

Điều muốn nói trải dài theo con đường phương Nam sông nước

 

Các bức tượng nằm im trong khu vườn bên cạnh các lăng miếu

Vẻ đẹp thanh tịnh đất trời, tấm gương thấu suốt bí  ẩn các vì  tinh tú

Nhắc nhở chúng ta về những định luật muôn đời, sự hòa hợp thế giới

Các bức tượng – những kẻ khác xa trở thành thân thiết, gợi mở, chia sẻ

Giờ đây có mặt  chứng kiến bao giấc mơ người nông dân miền Tây

 

Từ ngữ mắc nghẹn, quá cằn cỗi, ít ỏi  nên  mượn lời  đá nói

Vừa gần gũi, vừa xa xôi

Boong…Boong…Boong…Boong…

Xin rung chuông cầu nguyện

Boong…Boong…Boong…Boong…

Xin rung chuông cầu nguyện

Cho tình yêu, ánh sáng khúc ca thôn dã

Cho Thất Sơn, lăng tẩm, ánh trăng

Và niềm yên tĩnh vĩnh hằng sông nước Cửu Long

   *Những tác phẩm ở Trại Điêu khắc Quốc tế Lần 2 năm 2005.

12. 2005

 

 

TAN VÀO GIẤC MƠ CỦA BIỂN

 

Biển xanh xanh

Vỗ về ru giấc ngủ

Có thật thế không

Người lữ khách sầu muộn trong quán trọ

Lắng nghe tiếng hát của gió,

Của sóng, của lá cây

Lắng nghe nhịp thở của đêm

 

Có lúc  dưới  những cơn mưa

Biển rùng mình

Có lúc anh ôm choàng cô đơn

Tự phủ dụ mình

 

Biển xanh xanh

Trong cái nhìn rộng mở

Một mình anh tan vào giấc mơ

Với giọng nói mơ hồ em vọng lại

Hệt như tiếng kinh cầu xa xa…

 

 

TƯỞNG NIỆM  LINH HỒN NGƯ DÂN

 

Chập chờn

Những đàn chim hải âu lướt qua

Khuôn mặt sạm nắng thân thuộc

Luôn luôn được ghi nhận

Trong ký ức soi tỏ người vợ

Gió hào phóng thổi qua những tàn phi lao

Ai sẽ cất mẻ lưới cuối cùng ?

 

Ngọn đèn bão lung linh nơi những họng đáy

Gợi nhớ những linh hồn ngư dân mất tích

 

Con thuyền không còn về bến cũ

Bầy cá thu đùa giỡn dưới làn nước xanh

Con cá đao phóng lưỡi kiếm lên trời

Những mắt lưới ngơ ngác rách toang

Và con anh vẫn chiều chiều ra bến

Mỏi mắt ngóng trông

Người cha biệt dạng trong cơn bão

 

Con mèo quanh quẩn bên xó bếp

Gào lên thất thanh

Còn ai tưởng nhớ người ngư dân ?

Gió vẫn gầm rú ngoài khơi xa

Luôn luôn tiếng anh vọng về

Đêm xanh xanh màu ngọc

Biển từng cơn quặn mình…

Sáng nay con anh đến trường

Vẫn thảng thốt gọi : Ba ơi !

 

 

LỠ LÀNG

 

Cái thứ đàn bà như em ai thèm cưới

Lỡ có si mê cũng chỉ rước về làm gái bao

Đêm nào ngủ mơ em cũng khóc

Ướt cả những vì sao đêm nhòe nhoẹt

 

Cái thứ đàn ông như anh chuyên nói láo

Vào quán bia ôm còn nói chuyện tình nghĩa

Ừ thì em bán thân, bán cả niềm vui hạnh phúc

Lấy vài trăm ngàn tiền boa

 

Có thương thì nâng nhẹ

Cánh hoa đương thì mất hết hương trinh

Có yêu thì đừng thương hại

Chim vịt kêu chiều em biết gọi tên ai…

 

 

CAM CHỊU

 *Tặng NTH.

 

Biết anh không đủ can đảm

bước qua lằn ranh giới hạn

hôn nhân

 

Sao em vẫn mãi yêu

trong tuyệt vọng, khốn cùng, tức tửi,

xô đẩy điên cuồng ngày tháng

 

Dâng hiến cả tuổi thanh xuân

cho người đàn ông có vợ con đàng hoàng

cam chịu số phận ngục tù

 

Em đúng là con nhỏ khùng,

ngốc nghếch, ngây thơ đuổi theo

mối  tình câm

 

Xin đừng hứa hẹn

hay hóa trang thành hoàng tử

cứu vớt linh hồn em

 

Ước gì có lần nào anh chân thực

gọi tên em trong cơn say hay giấc mơ

mê đắm ngọt ngào

 

Chỉ có thế là em yên lòng xa anh

vinh hiển sống đọa đầy

ở cuộc đời này.

 

 

VIẾT CHO V. Ở  TRẠI PHỤC HỒI NHÂN PHẨM

 

Lúc mới đến

em sống im lặng

như bông huệ vàng tuyệt vọng.

 

Lần lần gột sạch hết quá khứ đen tối

tình thương

róc rách mạch suối ngầm lan tỏa

chảy tràn qua người em

tâm hồn hồi sinh. Chưa bao giờ em tinh khiết

bừng sáng như thế. Hãy mang đến

cho em tình thương của anh.

 

Hai tình thương hòa lẫn vào nhau

như anh trong em

và em trong anh

nhân phẩm phục hồi

trong từng nhịp đập trái tim.

 

Bây giờ ở trại này

em là bông huệ vàng biết yêu…

 

 

NHÀ THƠ ĐỘC THÂN VÀO LÀM BẾP

 

Sống độc thân

trong căn phòng trọ tồi tàn

trò chuyện với  con thằn lằn

chắc lưỡi trên vách

Đánh vật với bầy chữ đủ trò

ngất ngư mệt lả

 

Hôm nay tôi bày đặt làm bếp

tự thưởng cho mình món cá kèo kho tộ

cũng nước nắm, tiêu, hành…

lửa liu riu vừa độ chín

như bà cố, bà nội

từng làm dâu nấu nướng thuở nào. Làm thơ

vô cùng khả nghi

ôi nghiệp chướng

như những dấu hỏi, chấm than, nét gạch chéo

lộn nhào đầu trên trang giấy trắng

chết người

 

 

VÒNG TAY CỦA BÀ MÁ LIỆT SĨ

 

Má có vòng tay thật dài thật rộng

từng ôm choàng sưởi ấm năm đứa con cưng

Mấy đứa con bú nớm, tập bò, khóc cười sung sướng,

lớn lên cầm súng cũng trong vòng tay ấy,

cái vòng tay từng che nắng che mưa,

bảo vệ các con nằm hầm

vượt qua lửa đạn chiến tranh

 

Năm đứa con không còn trở lại căn nhà xưa

hóa thân vào cây cỏ đất trời bao la

chỉ  còn lại  cái vòng tay tình thương ngày nào

 

Má có quyền tự hào

cái vòng tay tuyệt vời  ấy

ôm trọn cuộc sống tái sinh hàng ngày

 

 

ĐỐT LỬA LÊN TRỜI

 

Ở phố  Chợ Lớn buổi sáng người đàn bà Tàu đốt phong long

xả xui  mong đắt khách hàng

Khói và tro cuốn bay theo gió

Hiển linh chăng lời van vái ?

 

Chiều thẫm màu tang ở nghĩa địa Gò Dưa,

cô gái trẻ đốt vàng mã bên mộ tiễn người yêu vừa mất

Chiếc khăn tang rũ rượi che khuất gương mặt sầu muộn

Giọt nước mắt có tắm gội linh hồn trong sạch ?

 

Tôi đốt hết mớ thư tình, những tấm ảnh ngày xưa,

bầy chim sẻ vô tư mổ thóc ngoài sân

Đám cháy nhỏ nhoi nhảy múa điên cuồng

Thực chăng trái tim rát bỏng !

 

 

TẤT CẢ ĐỀU CÓ THỂ...

 

Hãy mở cửa trái tim

Cho gã tình nhân man dại

Mà bạn biết rõ từ lâu

 

Bạn nên mỉm cười tươi

Vào buổi sáng tinh khôi

Chim đang nói điều gì đó

Về một ngày bắt đầu

 

Lặng lẽ bước sang vườn

Nghe viên sỏi lót đường

Lao xao trăn trở

 

Gọi tên mình thật khẽ

Vừa đủ nghe thôi mà

Chính bông hồng bảo thế

 

Vẻ đẹp thật bất ngờ

Với nắng, gió, sương mai

Vẻ đẹp thật bất ngờ

 

Chạy xe đến sở làm

Tất cả đều có thể...

 

 

PHƯƠNG NAM VẰNG VẶC MÁI TRĂNG THỀ

 

Gió vi vu, vi vu cồn xa bãi vắng

Nhạn viễn du bao năm trở về

Phương Nam, phương Nam đất lành chim đậu

Sao lòng ta chưa hề bình an

Tắm mát bến sông nhà

Bầu trời quê lồng lộng dường kia

Đêm đêm gối đầu lên các vì sao mà ngủ

Sao tâm ta chưa hề trong như giếng nước trong

Cánh đồng trải dài hút mắt

Chín con rồng quần tụ múa ca

Mùa lúa chín vàng thơm tận chái bếp xa

Nhìn tha thiết hề không thấy em

Thương trắc trở bông gòn sổ lòng bay trắng

 

Ai bằng hữu kịp về nâng chén

Phương Nam – ngôi đền thiêng mê thiếp thánh thần

Gọi u u cơn gió chướng tràn trề

Đàn sấu đội  đèn lội ra biển lớn

Rừng U Minh thay lá lạnh hồi sương

Phương Nam, phương Nam em áo lụa Tân Châu

Bay bay trong nỗi nhớ

Ngất ngất tình lảo đảo cuộc chơi mê

Sao lòng ta hề chưa nở thắm một bông

Tiếng đàn kìm dấm dẳng ứa buồn

Cây đước nhón chân múa vũ điệu hoang sơ

Phương Nam dìu dặt tiếng hò sông nước

Kìa ai cưỡi cơn gió điên cuồng

Lướt đi như bầy ngựa hoang

 

Phương Nam, lòng ta bao giờ là châu thổ mới

Tâm thanh dao hề anh và em bay như chim

Có đêm nao lòng ta rực sáng

Cụng chén hát mùa thịnh vượng

Phương Nam, vằng vặc mái trăng thề…

 

 

Ô TRỐNG CỦA NGÀY

 

Ngày đẹp cho lời nói yêu

ngày đẹp cho môi hôn

thọc tay túi quần lang thang huýt sáo

gió thổi điên cuồng qua tàng lá rậm

 

Ngày đẹp cho lời cầu nguyện

ngày đẹp nhìn nhau mắt biếc

chú mèo vồ mồi

nhảy vào khoảng không vô tận

 

Ngày đẹp cho điệu nhảy đôi

ngày đẹp cho câu hò huê tình

đốt thuốc thổi mù trí nhớ

chuyến xe lướt qua, em cười xa ngái

 

Có ô trống của ngày lóe nắng

sực nức mùi thơm giấc mộng ngày hè

 

 

Mục Lục

 

1. Lắm lúc thả bầy email đi hoang

2. Điều tốt lành đầu năm

3. Thần chú

4. Sống trong thành phố

5. Tiên tri

6. Ngày em về Đà Lạt

7. Mùa mưa thiên di

8. Cơn mê hoang

9. Mùa chay tịnh

10. Chùm thơ tháng giêng

   - Lời phàn nàn của cô gái trẻ

   - Cơn say lúc 3 giờ sáng

   - Thực đơn cho cuộc sống

   - Chuồn chuồn kim

11. Chia sẻ

12. Câu chuyện qua điện thoại di động

13. Đồng bằng sông Cửu Long

14. Em sinh ra

15. Nhịp sống

16. Đi vào rừng

17. Bướm và giấc mơ

18. Lạc bóng

19. Một lần ghé Sóc Trăng

20. Ca sĩ

21. Trong bệnh viện ung bướu

22. Như chiếc đàn kìm trên vách

23. Hỏa táng

24. Người đàn ông may mắn

25. Giăng mắc giấc mơ đồng thiếp Mỹ Tho

26. Những bài thơ ngắn

   - Ngày ám khói

   - Chợt nghĩ trong đêm

   - Ễnh ương đồng xa

   - Con chào đời

   - Đám ma ông ngoại

   - Kịp chuyến xuồng về

   - Má tôi

   - Bên bờ Cửu Long

27. Phóng sinh chữ

28. Phát hiện

29. Hải cảng

30. Gặp gỡ Basho

31. Bài thơ của Hương

32. Lúc Ng. ngủ ở biển Nha Trang

33. Mối tình tuổi trung niên

34. Biết…chết liền

35. Biển đêm

36. Chùa bên núi

37. Chiếc lưới đêm

38. Tự tử

39. Bức ảnh

40. Bản tin thời sự

41. Sự thật

42. Vô hồi tiếng chim

43. Chỉ có thế, buổi chiều

44. Cho không biếu không

45. Thõng tay

46. Cây mưa

47. Có lúc

48. Nhớ đồng bằng

49. Khu vườn tượng núi Sam

50. Tan vào giấc mơ của biển

51. Tưởng niệm linh hồn ngư dân

52. Lỡ làng

53.Cam chịu

54. Viết cho V. ở trại phục hồi nhân phẩm

55. Nhà thơ độc thân vào bếp

56. Vòng tay của bà má liệt sĩ

57. Đốt lửa lên trời

58. Tất cả đều có thể…

59. Phương Nam vằng vặc mái trăng thề

60. Ô trống của ngày

 

(WebTgTXA. nhận qua Yahoo!Mail, 21-10 HB7)

 

 

Trở về trang mục lục Giao Lưu:

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/linkdoanket

TRANG "NGÀN WEBs CỦA NGÀN NHÀ"

 

http://tranxuanan.writer.2.googlepages.com/webcacnha

Trang chủ Web. Tác giả Trần Xuân An:

http://tranxuanan.writer.googlepages.com

trang "Những trang mục trên 'Web Tác giả Trần Xuân An'":

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/webtacgiatranxuanan

Host: GOOGLE PAGE CREATOR

 

ċ
An Tran Xuan,
07:31, 4 thg 7, 2009
Comments